QUYỂN 8 - Kinh Nguyệt Đăng Tam Muội

Trang chủ » Phật giáo » Kinh điển

Kinh Nguyệt Đăng Tam Muội



QUYỂN 8

Này đồng tử! Ðó là Bồ tát ma ha tát vì muốn cầu Tam muội này nên phải tu thiện căn, thực hành pháp thí, hay thực hành tài thí. Nhờ sự bố thí này, dùng bốn thứ hồi hướng để hồi hướng. Những gì là bốn?

1. Phương tiện thiện xảo của chư Phật quá khứ nên được quả A nậu Ða La Tam Miệu Tam Bồ Ðề, mong cho con cũng được phương tiện quyền xảo ấy, dùng thiện căn này hồi hướng quả Bồ Ðề. Ðó là hồi hướng thứ nhất.

2. Ở chỗ thiện tri thức nghe nói về phương tiện thiện xảo như vậy, thọ trì, đọc tụng rồi tu học theo. Nhờ phương tiện này khiến cho con được thành Bồ Ðề Vô Thượng, mong cho con luôn luôn được gặp thiện tri thức. Dùng thiện căn ấy để hồi hướng. Ðó gọi là hồi hướng thứ hai.

3. Mong cho những của cải con có được, cùng tất cả chúng sanh thọ dụng. Dùng thiện căn để hồi hướng. Ðó gọi là hồi hướng thứ ba?

4. Nguyện cho thân con trong lúc sanh bất cứ nơi đâu, được tiền của, được pháp bảo để nhiếp hộ, lợi ích tất cả chúng sanh, mong cho con thường được thân hình như vậy. Dùng thiện căn này để hồi hướng. Ðó gọi là hồi hướng thứ tư?

Này đồng tử! Nhờ bốn thứ hồi hướng này nên đem tất cả thiện căn để hồi hướng.

Lại nữa, này Ðồng Tử! Bồ tát Ma ha Tát vì cầu Tam muội này, hoặc tại gia hay xuất gia, dùng tâm không dua nịnh quanh co, phụng sự người trì giới. Nếu ai hay trì Tam muội này, hoặc xuất gia hay tại gia, nếu người ấy gặp kẻ bệnh khổ khốn đốn, thì đem máu thịt trong thân mình để làm cho họ hết khổ. Nếu ai thành tựu tín tâm Vô Thượng, thì Bồ Tát dùng tâm bất động và tâm thanh tịnh để cấp thí cho họ.

Này Ðồng Tử! Về thời quá khứ A tăng Kỳ, Vô lượng vô biên, không thể lường, rộng lớn, số kiếp bất khả tư nghì, bấy giờ có một đức Phật hiệu là Bất khả tư nghì Nguyệt Thắng Khởi Vương Phật Như Lai, Ứng Cúng Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Ðiều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật Thế Tôn Ðức Phật Như Lai Ứng Chánh Biến Tri ấy, ngay ngày hôm đó thành bậc A nậu đa la tam miệu tam Bồ đề. Ngài biến ra vô lượng vô biên ứng hóa thân Chư Phật mà thuyết pháp, khéo léo điều phục vô lượng chúng sanh, an trí họ nơi đạo A La hán vô lậu, cũng lại kiến lập vô lượng chúng sanh nơi A Nậu Ða La Tam Miệu Tam Bồ Ðề, được bất thối chuyển. Ðức Bất tư nghì Nguyện Thắng Khởi Vương Phật Như Lai ấy, ngày hôm đó tuổi thọ đã tận, liền nhập vô dư Niết bàn. Chánh pháp trụ ở thế gian tám vạn bốn ngàn ức na do tha trăm ngàn năm.

Này Ðồng Tử! Ðức Phật Bất Tư Nghì Nguyện Thắng Khởi Vương ấy, sau khi chánh pháp diệt vào thời sau cùng có các Tỳ kheo chấp kiến vô lượng.

Các Tỳ kheo ấy dối với các Tu Ða La như vậy mà không ưa, không thích, không sanh lòng tin, phỉ báng, chê bai. Nếu có ai hay trì được những kinh như vậy, liền bị các kẻ ác ấy bức não nơi thân, buông lời chê trách, thậm chí còn bị giết chết. Các ác Tỳ kheo ấy, vì tham đắm lợi dưỡng và sự cung kính cho nên giết chết hai vạn Tỳ kheo thọ trì Kinh này.

Này Ðồng tử! Bấy giờ trong cõi Diêm Phù Ðề này có một vị quốc vương tên là Trí Lực, thọ trì chánh pháp, hộ trì chánh pháp, nguyện xưa được thành tựu, đã từng ở chỗ các đức Phật đời trước trồng các căn lành.

Này đồng tử! Thuở xưa ở trong Diêm Phù Ðề này có một vị pháp sư tên là Thật Ý, thọ trì kinh điển Tam muội như vậy, đi vào cung vua làm bậc thiện tri thức, vì có lòng đại bi nên hay làm sự cứu tế, lợi ích và thương xót chúng sanh. Vị vua ấy rất thích gặp Tỳ kheo này để nghe pháp ngữ không bao giờ chán, nên đi đến chỗ Tỳ kheo để phụng sự, thân cận và cúng dường, thưa hỏi phỏng vấn, nghe dạy xong vua có thể thọ trì, có thể trả lời khéo léo.

Khi ấy, vị Tỳ kheo này khéo hiểu ý nghĩa rộng rãi và tóm lược về tướng thu nhiếp oai nghi các hạnh thảy đều đầy đủ, khéo hay thông đạt về Ấm, Giới, các nhập, khéo biết tất cả chúng sanh về sự hòa hợp, phân ly, ly xong lại hợp, cũng biết oai nghi các hạnh, tập tánh ưa thích của chúng sanh, khéo biết về căn lực, tinh tấn của chúng sanh, khéo biết tập tánh trí huệ sai biệt, khéo biết chân lý tương ưng, ngôn ngữ thù đáp với nghĩa quyết định, biện tài thâm diệu, cũng hay khéo biết điều phục chúng sanh, mỉm cười trước khi nói, ai thấy cũng ưa thích, xa lìa sự rít rắm, trong lòng rộng rãi, an trụ bốn vô lượng tâm, tương ưng với lòng đại bi, có thể phá hoại tất cả dị luận.

Này đồng tử! Bấy giờ vua Trí Lực có một người con gái tên là Trí Ý, tuổi mới mười sáu, nhan mạo tuyệt vời, hình sắc thù diệu, đày đủ tư dung, chẳng thiếu thứ gì.

Vị Tỳ kheo Thật Ý là đạo sư của vua. Khi ấy tứ đại của Tỳ kheo này bất hòa, trên đầu gối chân mặt sanh một cái mụt đen nguy hiểm, khó trị cho lành, tất cả thầy thuốc đều bó tay.

Khi ấy vua Trí Lực thấy vị Tỳ kheo bị bệnh rất khốn khổ, sợ vị này bị chết nên khóc lóc rơi lệ. Các cung phi hoàng hậu và tám vạn thể nữ cùng nhân dân trong thành ấp của nước, thái tử, các quan quân chúng, tướng soái, lính giữ cửa và nô tỳ đi theo hai bên vua và đại chúng khác, thấy Tỳ kheo này thảy đều khóc lóc.

Này đồng tử! Bấy giờ vua Trí Lực trước đây có người thân quyến mạng chung được sanh lên trời, trong giấc mộng hiện ra khuyên vua, nói rằng:

–Vị Tỳ kheo bị bệnh ấy cần phải lấy huyết tươi của đồng nữ chưa hư cấu mà rửa và thoa lên mụt, lại dùng thịt của đồng nữ ấy mà nấu canh, dùng các mùi vị trộn đều, rồi ăn với cơm thì bệnh sẽ lành. Nếu không có thứ thuốc ấy thì nhất định khó lành được.

Khi vua Trí Lực thấy mộng như vậy, thức giấc thì trời sáng, liền đứng đậy đi vào hậu cung, tập họp các cung nhân lại, nhà vua nói rõ giấc mộng ấy rằng:

–Ta thấy mộng ấy ai có thể cho thuốc này cho Tỳ kheo bị bệnh để vị thiện tri thức, bậc nói về thiện đạo được lành bệnh?

Này đồng tử! Bấy giờ tất cả cung nhân thể nữ trong và ngoài đều không dám hy sinh. Lúc ấy Trí Ý, nghe vua cha nói như vậy biết Tỳ kheo bị bệnh đó cần thứ thuốc như vậy, nên hoan nghĩ rằng:

–Như lời cha ta đã nói, hiện nay thân ta chưa từng giao hợp nên đem máu thịt tươi này dâng cho tôn giả. Ở trong nội cung, ta là người nhỏ tuổi nhất, hết sức kính trọng vị pháp sư A Xà Lê này, thân khẩu ý thanh tịnh, cầu trí vô nhiễm, nên đem máu thịt thân này dâng cho pháp sư Vô trước, rồi đem thịt của thân này dùng các mùi vị trộn đều. Ta nên dâng thuốc cho Tỳ kheo bị bệnh này để đại sư của ta bệnh khổ tiêu trừ, bình phục như cũ.

Bấy giờ công chúa Trí Ý liền dùng dao bén, hết lòng trụ nơi pháp, cắt thịt bắp vế của mình, máu tươi chảy ra, đem thịt tươi ấy, điều hòa các vị để nấu canh thịt, dùng bát vàng đựng máu trên thân, dâng cho vua. Nhà vua cho người mời vị Tỳ kheo bệnh vào cung, ngồi trên ghế, trước vua cha. Cô ta lấy máu rửa mụt xong, lại thoa lên mụt cho vị Tỳ kheo. Công chúa lại dùng thứ thịt của mình đã điều hòa các vị ngon nấu thành canh, vì để được phước, nên dâng cúng cho pháp sư.

Khi ấy vị Tỳ kheo này không biết, không hay, không nghi là có tội nên liền ăn vào. Vị Tỳ kheo bận khi ăn món ăn ấy vào liền hết khổ hoạn. Bệnh khổ của pháp sư đã hết, thân được an lạc nên vì vua Tí Lực nói diệu pháp thù thắng.

Vì cầu Tam muội này nên khiến cho một vạn ba ngàn các thể nữ ở trong cung vua ... phát A nậu đa la tam miệu tam Bồ đề. Bấy giờ vua Trí Lực liền nói bài kệ hỏi công chúa:

Từ đâu con có thứ thuốc này

Thịt người con tươi và máu nóng

Ðể nấu canh ngon cho người bệnh

Khiến Tỳ kheo này được an lạc?

Con bảo người nào đi giết ai

Mà được thứ thịt tươi như thế

Dùng các vị khác để hòa hợp

Lại được máu sạch để thoa rửa

Khi pháp sư ăn món ăn ấy

Và dùng máu tươi thoa đắp mụt

Trị lành tai hoạn ác như vậy

Khiến cho tôn giả được vui mừng

Nhờ vị Thiên thần bà con xưa

Nói trong mộng ta lời như vầy:

–Nếu kiếm được thư thuốc như vậy

Mới chữa được bệnh Tỳ kheo ấy

Phải dùng máu nóng Như Lai ơi thân người

Ðắp rửa mụt độc của pháp sư

Ðiều hòa thịt người thật thơm ngon

Rồi dâng lên cho vị ấy dùng,

Tỳ kheo chỉ dùng phương thuốc ấy

Bệnh hoạn lập tức được tiêu trừ

Chỉ có thuốc ấy mới cứu được

Vua nên kiếm mau chớ chậm chạp.

Ta tỉnh giấc rồi từ giường dậy

Liền vào hậu cung nói lời ấy

Tất cả cung nhơn nghe nói xong

Thảy đều lo sợ đứng im lặng

Lúc ấy ta lại bảo cung nhân

Nếu ta làm được việc như vậy

Bỏ máu thịt tươi của thân mình

Hòa các vị ngon của thứ khác

Dùng thức ăn ấy dâng cho Ngài

Lại lấy máu sạch để rửa đắp

Tụ ác tánh Tỳ kheo pháp sư

Phương thuốc ấy mới trị lành bệnh.

Nếu không dùng thứ thuốc như vậy

Ðể trị mụt độc của Tỳ kheo

Pháp sư chắc chắn phải bị chết

Bởi vì không có thư thuốc ấy.

Khi đó cung nhân nghe vậy rồi

Thảy đều im lặng không dám nói

Không ai làm được huệ thí ấy

Phương thuốc bằng máu thịt như vậy

Cho đến tất cả người ba cõi

Ðều không thể bỏ thịt thân mình

Trong cung, lời ta đã vang khắp

Im lặng không một ai hưởng ứng

Lòng ta kính trọng Tỳ kheo này

Mọi người ai cũng yêu thân mình

Bởi họ luyến tiếc thân của họ

Không thể cắt bỏ máu thịt mình:

–Lành thay, con kiếm thuốc ở đâu

Khi ta nghe rồi tâm hoan hỷ

Nghe cha tôn trọng lời thắng diệu

Tâm vua dõng mãnh không khiếp nhược

Ðồng nữ chí Trí Ý thưa cha rằng:

–Mong cha lắng lòng nghe con nói:

Nhờ không ái luyến tự thân mình

Cũng không chấp trước nơi ngã tưởng

Nên mới dũng mãnh bỏ thân mình

Ðể cầu Vô thượng Bồ đề vậy,

Cúi mong vua cha lại lắng nghe

Muốn kiếm thịt người không thể có

Nên con liền cắt thịt đùi mình

Ðiều hòa các vị dâng pháp sư

Không giết người khác chẳng tử thi

Cắt thân để làm lợi ích lớn.

Tỳ kheo đã được hết bệnh khổ

Con cũng sẽ được vô lượng phước

Vua liền hỏi: Khi con cắt thân

Không thể chịu nỗi khổ bức bách

Con mau đem thuốc đắp vết thương

Chớ để thân mình bị thống khổ

Nghe lời vua cha xót thương nói:

–Cúi mong Ðại Vương hãy lắng nghe

Nghe ân sâu ấy hành chánh pháp

Nghiệp qủa như vậy bất tư nghì

Con nghe cha nói lời vị trời

Nên không luyến tiếc thân mạng mình

Dùng tâm tín kính mà dâng cúng

Cho nên tự cắt máu thịt tươi

Ðem thân thể mình làm lợi ích

Ðể trừ bệnh độc của Tỳ kheo

Nay con đã được vô lượng phước

Ðổi thân mong manh lấy thân chắc

Công chúa lại nói lời như vầy

Cúi mong phụ vương lại lắng nghe

Nghe được thật pháp nguyện thọ trì

Quán nghiệp quả ấy bất tư nghì

Thuở xưa đã tạo nghiệp bất thiện

Chúng sanh do si đạo ác đạo

Thịt thân tiêu hết lành trở lại

Cho nên nghiệp báo khó nghĩ nghì

Ban đầu chỉ có xương cốt tiêu

Nháy mắt thịt thân hiệp trở lại

Huống lại tạo tác các nghiệp thiện

Tùy tâm mong muốn đều toại nguyện

Tuy cắt thịt thân không thấy đau

Vết thương chảy máu cũng không khổ

Nếu khi cắt đứt cả thân phần

Nhờ trụ nơi pháp nên không đau

Con rất yêu thích nơi chánh pháp

Cho nên cắt thịt để hiến dâng,

Tất cả hữu vi giống như mộng

Vết thương lành lại giống như xưa

Giống như hoa Ưu Ðàm Bát La

Trải vô lượng kiếp mới xuất hiện

Pháp sư Tỳ kheo cũng như vậy

Cõi Diêm phù đề một lần thấy

Chói sáng như đống vàng Diêm phù

Có ai ngắm nhìn mà thấy chán

Pháp sư thật ý cũng như vậy

Trời người chiêm ngưỡng không biết chán

Ví như uống được ly nước mát

Liền hết nóng bức vì khát nước

Pháp sư Tỳ kheo cũng như vậy

Tiêu trừ khát ái cho chúng sanh

Con đem thịt mình dâng pháp sư

Và thí máu tươi nơi thân mình

Trừ khổ tứ đại của pháp sư

Những điều con làm Phật khen ngợi

Bậc Thánh thành tựu đức tương ưng

Và trụ vào định tối thắng ấy

Con đã cúng dường Tỳ kheo kia

Mong phước thiện này được thành Phật

Như hương thơm phức thật đáng yêu

Tùy thuận thời hương hơn Chiên Ðàn

Diệu hương xông khắp đâu cũng có

Người trì giới định cũng như vậy

Giống như Tu Di rất đoan nghiêm

Chiếu khắp mười phương thật khả ái

Rực sáng mặt đất và hư không

Pháp sư trì giới cũng như vậy

Nếu ai thanh tịnh và tin thích

Xây dựng bảo tháp rất thắng diệu

Lại có người khác đến cúng dường

Người tạo càng thêm phước tối thắng

Pháp sư thuyết pháp cũng như vậy

Con nhờ tịnh tâm được an ổn

Bỏ thịt máu tươi của thân mình

Nay con đã tạo tháp chánh pháp

Nếu có tháp miếu sắp đổ nát

Bậc trí gìn giữ không lay động

Nếu có người đến cúng dường tháp

Khiến cho người ấy được thắng phước

Tỳ kheo biết pháp tháp cũng vậy

Con dùng thuốc hay trị bệnh ngài

Ngài hay diễn thuyết pháp thắng diệu

Ðưa chúng sanh đến đạo vô thượng

Nếu như Tỳ kheo pháp sư chết

Pháp ấy làm sao mà nghe được?

Phụ vương nên biết Tỳ kheo chết

Liền mất đi Tam ma đời này.

Pháp sư cũng như đèn tịnh diệu

Trị lành phiền não của chúng sanh

An trụ Tam ma đời rộng lớn

Cứu tế chúng sanh trong đường ác

Việc làm Tỳ kheo không thể lường

Thường hằng an trụ tâm rộng lớn

Ðã khéo học cứu nghĩa quyết định

Các dị luận không thể phá hoại

Ở trong vô lượng ức số kiếp

Vĩnh viễn không còn thọ thân nữ

Như Phật đã nói phải kính pháp

Con đã cung kính vị pháp sư

Thế giới của Phật như hằng sa

Dẫy đầy vật báu dâng Như Lai

Nếu ai tịnh tâm cúng ngón chân

Phước ấy hơn kia rất tối thắng

Như vậy nữ nhân sau khi chết

Liền được trông thấy ngàn ức Phật

Ở chỗ Phật ấy được xuất gia

Thọ trì thắng Tam muội như vậy

Ở chỗ chư Phật Lưỡng Túc Tôn

Cho đến sau khi Bát Niết bàn

Như vậy tất cả thường xuất gia

Phật tử thanh tịnh không ô nhiễm

Cũng ở chỗ Như Lai Ðăng Minh

Trong pháp Phật đó tu phạm hạnh

Lúc đó con được chuyển thân nữ

Làm đại pháp sư nói thắng pháp

Vua Trí Lực ấy là Di Lặc

Thường luôn dõng mãnh hộ trì pháp

Pháp sư chính là Phật Nhiên Ðăng

Vương nữ thuở xưa là thân ta

Hay bỏ thân mình không luyến tiếc

Công đức cúng dường bậc tự tại

Luôn luôn xa lìa tâm siễm khúc

Ðể cầu được Tam muội như vậy

Thấy Tỳ kheo ấy bị bệnh khổ

Lúc đó bao nhiêu người khóc lóc

Tất cả thảy đều được bất thối

Rốt ráo xa lìa các đường ác

Người ấy không còn các phiền não

Xa lìa hủy báng và bệnh khổ

Ðầy đủ năm căn không tàn khuyết

Tâm cũng không có các ưu sầu

Tất cả đều đoan nghiêm thù diệu

Công đức oai thần thường chiếu sáng

Ba hai tướng trăm phước trang nghiêm

Ðều nhờ cúng dường người bệnh vậy

Ở trong pháp ta đều xuất gia

Vào thời hậu đại mạt thế này

Nếu hay trì tạng Chánh pháp ta

Họ sẽ được thấy ngàn ức Phật

Thọ trì cung kính pháp của ta

Ðó là nhiếp trì giống Bồ đề

Lợi ích rộng rãi các chúng sanh

Sẽ thấy được Phật A Súc

Nghe ta hành hạnh Thắng Bồ đề

Liền đạt được điều Thánh mến yêu

Tất cả đời sống việc trang nghiêm

Dâng hiến cúng dường các Như Lai

Tỳ kheo đa văn trì cấm giới

Thấy xong tịnh tâm mà phụng sự

Lại hay xa lìa các sân, mạn

Hằng làm phước lớn thật tối thắng

Xa lìa tất cả sân mạn rồi

Cúng dường con ta, người hộ pháp

Vô lượng ức kiếp lìa tăm tối.

Quyết không đọa vào các ác đạo

Tâm tranh tụng phải đọa ác đạo

Tuy trì cấm giới và đa văn

Cúng dường chư Phật rộng bố thí

Yên tịnh thiền định chẳng ích gì.

Bấy giờ tôn giả A Nan từ tòa đứng dậy trạch áo vai hữu, quỳ gối mặt xuống đất, chấp tay hướng Phật thưa rằng:

–Bạch Thế Tôn! Con ở chỗ đức Như Lai, bậc Ứng Chánh Biến Tri, có điều muốn hỏi, mong Ngài cho phép, tùy theo sự thưa hỏi mà ngài giải thích.

Bấy giờ đức Phật bảo tôn giả A Nan:

–Ngươi hãy ngồi lại chỗ mình, Như Lai bậc Ứng Chánh Biến Tri cho phép ngươi tùy ý hỏi, ta sẽ giải đáp để tâm ngươi được hoan hỷ.

Khi ấy trưởng lão A Nan bạch đức Phật:

–Bạch Thế Tôn! Con xin vâng lời bậc Tu Già Ða, con xin vâng lời bậc Bà Già Bà, ngài đã cho phép con thưa hỏi.

Bấy giờ trưởng lão A Nan vui mừng thưa rằng:

–Bạch Thế Tôn! Do nhân duyên gì mỗi một Bồ Tát hành hạnh Bồ Tát bị chặt tay chân và cắt tai, mũi, hay móc hai mắt, chặt từng phần trong thân thể, gặp các thứ khổ như vậy thảy đều nhẫn chịu, mà không thối chuyển A nậu đa la tam miệu tam Bồ đề?

Ðức Phật bảo:

–Này A Nan! Nếu người Biết ta vì cầu A nậu đa la tam miệu tam Bồ đề nên chịu đựng biết bao thống khổ thì ngươi không nỡ mở miệng huống chi là hỏi.

Này A Nan! Giả sử có người từ chân đến đầu bỗng nhiên bốc cháy, lại có người khác đi đến chỗ người ấy mà nói rằng:

–Này Trượng phu với thân thể bị lửa bốc cháy như vậy, vẫn hưởng thụ năm dục lạc, tùy ý thọ nhận ca múa vui chơi.

Ðức Phật bảo:

–Này A Nan! Ý tôn giả thế nào? Thân người ấy bị lửa bốc cháy hẫy hừng có thể tùy ý mà hưởng thọ sự ca múa, vui cười, đùa giỡn với năm thứ dục lạc chăng?

Tôn giả A Nan bạch Phật:

–Thưa không, bạch Thế Tôn.

Ðức Phật bảo:

–Này A Nan! Lửa trên thân người ấy chưa tắt mà vẫn có thể hưởng thọ thú vui ngũ dục, ca múa, vui chơi. Như Lai thì không như vậy. Thuở xưa, lúc hành Bồ tát hạnh, ta thấy chúng sanh ở ba đường ác thọ khổ và các nghèo nàn hoàn toàn chẳng có sự vui sướng.

Này A Nan! Nếu thời quá khứ khi Bồ tát tu hạnh Bồ tát thành tựu giới không khuyết, giới không thủng, giới không lỗi, giới không tạp, giới không thủ, giới không động, giới không ô trược, giới không hoại, giới không thô thiển, giới không hiện tướng, giới không trái ngược, giới chánh trực, giới như lời thề trọng yếu, giới nhiếp hộ chúng sanh.

Này A Nan! Thành tựu các giới như vậy Ðại Bồ tát tu Bồ tát hạnh, quyết không gặp sự chặt tay chân, cắt tai, mũi, chặt đầu, móc mắt và các bộ phận khác trong thân, cũng không thọ lãnh các khổ, mau được A nậu đa la tam miệu tam Bồ đề.

Này A Nan! Về thời quá khứ A tăng kỳ kiếp rộng lớn vô lượng, bất khả tư nghì, không thể xưng, không thể lường, không có ngằn mé, lúc ấy có một đức Phật hiệu là Bảo Liên Hoa Nguyệt Tịnh Khởi Vương Phật, Như Lai, Ứng cúng, Chánh biến tri, Minh hạnh túc, Thiện thệ, Thế gian giải, Vô thượng sĩ, Ðiều ngự trượng phu, Thiên nhân sư, Phật Thế Tôn.

Này A Nan! Ðức Phật Bảo Liên Hoa Nguyệt Tịnh Khởi Vương ấy thọ đến chín mươi chín ức na do tha trăm ngàn kiếp. Ðức Phật ấy trong suốt thời gian đó độ chín mươi ức trăm ngàn chúng sanh an trụ bất thối chuyển nơi Phật pháp.

Này A Nan! Lúc ấy đức Như Lai Bảo Liên Hoa Nguyệt Tịnh Khởi Vương, Ứng cúng Chánh biến tri đã Bát Niết bàn, chánh pháp đã diệt, trong thời mạt pháp đối với Tu đa la này có vô lượng chúng sanh chán ghét, có vô lượng chúng sanh vất bỏ, lúc ấy hết sức hãi hùng, lúc ách nạn lớn, lúc không có mưa, hay mưa nhiều, mưa không đúng thời, lúc đói kém, lúc tà kiến, lúc cầu mong ngoại đạo thuyết giáo, lúc ác thú, dạ xoa, lúc sấm sét, mưa đá, lúc hủy hoại Bồ đề của Phật có bảy ngàn Bồ tát ở thành ấp, đô thị của vua, tụ lạc của dân chúng, từ đó ra đi đến an trụ trong rừng Phổ Hiền, cùng với pháp sư Thiện Hoa Nguyệt. Khi ấy vị Tỳ kheo kia nói pháp môn Ðà la ni cho mọi người nghe.

Này A Nan! Pháp sư Thiện Hoa Nguyệt ấy, vào một thời ở riêng một mình, tĩnh tọa, dùng thiên nhãn giới, thanh tịnh hơn người thường, thấy nhiều ức Bồ tát, trồng các căn lành ở thế giới của đức Phật khác, lúc chết lại sanh chỗ này, nếu họ được nghe pháp môn Ðà la ni này liền được bất thối chuyển đối với A nậu đa la tam miệu tam Bồ đề. Nếu họ không được nghe pháp môn Ðà la ni này, liền bị thối thất A nậu đa la tam miệu tam Bồ đề. Khi ấy pháp sư Thiện Hoa Nguyệt nghĩ như vậy xong liền từ Tam muội đứng dậy đi đến chỗ chúng Ðại Bồ tát ấy nói rằng:

–Này các thiên nam tử! Nay tôi muốn đến thành ấp, tụ lạc diễn nói pháp yếu cho chúng sanh.

Bấy giờ chúng Ðại Bồ tát bạch pháp sư Thiện Hoa Nguyệt:

–Tất cả các Bồ tát chúng tôi, không muốn nhân giả ra khỏi khu rừng này đi đến tụ lạc, thành ấp, đô thị của vua ấy. Vì sao?

–Vì có rất nhiều Tỳ kheo, Tỳ kheo ni, Ưu bà tắc, Ưu bà di ngã mạn, trong thời tượng pháp, muốn sát hại người.

Khi ấy pháp sư Thiện Hoa Nguyệt thưa với chúng Bồ tát:

–Nếu tôi luyến tiếc thân mạng thì không thể gìn giữ các Phật pháp ở quá khứ, vị lai, và hiện tại.

Khi ấy pháp sư liền nói bài kệ:

Luôn luôn không trụ nơi ngã tưởng

Mới hộ trì được pháp Như Lai

Thắng Bồ đề rộng lớn chư Phật

Trong đời ác thế hay thị hiện.

Nếu lìa tất cả chấp ngã tưởng

Cũng lìa chúng sanh và thọ mạng

Với các sắc thinh hương vị xúc

Hãy sớm xa lìa hộ Phật pháp

Nếu cúng trăm ức na do Phật

Tín tâm thanh tịnh thí vật ngon

Cũng thí đèn, vòng hoa, phướn lọng,

Cho đến hằng sa nhiều ức kiếp

Nên lúc mạt thế chánh pháp suy

Khi Phật pháp sắp diệt như vậy

Có thể hộ pháp một ngày đêm

Công đức như vậy hơn người kia

Ta là Thánh sư tử loài người

Lúc chánh pháp diệt mà không hộ

Không thể gọi là cúng dường Phật

Cũng không thể gọi kính Ðạo sư

Các người an lạc, tự lợi ích

Khéo biết hộ vệ nơi thân mình

Trong chánh pháp luật chớ phóng dật

Nên thường an trụ, tu hạnh từ

Hộ trì chánh giới không tạp loạn

Thanh tịnh sáng ngời, không cấu uế

Ðó là cúng dường tất cả Phật.

Các Như Lai quá khứ, hiện tại,

Thí thắng pháp bảo, luôn tu nhẫn

Tập định chỗ vắng, khéo điều phục

Lìa các đấu tranh, hành nhân tốt

Ði đến thành ấp, cứu chúng sanh.

Thắng Tiên đại trí sắp Niết bàn.

Có người thương khóc hoặc đảnh lễ

Mong thấy rừng cây hương khả ái

Bậc trí chớ đi, cứu chúng tôi

Thuở xưa đạo sư khắp mười phương

Các căn tịch tịnh, khéo điều phục

Ði đến núi rừng chỗ tịch tịnh

Thẳng tới vô thượng thắng Bồ đề

Lại hay khéo hành nhân Bồ đề

Tu tập phước đức và trí huệ

Tùy thuận ở rừng mà học tập

Mong Ðại Thánh oai đức chớ đi

Thân người tướng tốt thật vi diệu

Ðầu tóc xanh đen thật khả ái

Da dẻ sáng ngời như núi vàng

Chiếu diệu rực rỡ nơi đại địa

Tướng lông giữa mày rất khả ái

Giống như ngọc báu ánh sáng trắng

Chớ khiến người khác sanh đố kỵ

Mất mạng vì Quốc chủ, Ðại thần.

–Này A Nan! Lúc đó pháp sư Thiện Hoa Nguyệt liền nói bài kệ với chúng Bồ tát ấy:

Các Như Lai ở thời quá khứ

Bậc Nhất Thiết Chủng Trí lậu tận

Thảy đều lợi ích cho ba cõi

Chứng quả Vô thượng thẳng Bồ đề,

Vì cầu Bồ đề tu nhân tốt

Chứa nhóm phước đức và trí huệ

Học tập như vậy, thường tu hành

Vì muốn cứu độ các chúng sanh

Trí Thần tiên nhiễu quanh bên phải

Cúi đầu sát chân mà kính lễ

Ngưỡng mộ, tán thán, đều kêu gào

Lớn tiếng khóc than rất bi thảm

Có người trên cao rơi xuống đất

Chết ngất giống như cây lớn ngã

Không nghe lời ngài, bị thối chuyển

Phước Tiên vì lợi các chúng sanh

Tiên cầm y bát muốn giã từ

Giống như Sư Tử chúa hùng mãnh

Chẳng hề lưu tâm chuyện mất còn

Bởi vì an trụ nơi pháp tánh

Chớ bảo ta sống trong núi rừng

Tổn giảm các thiện căn chúng sanh

Ngài liền đi đến thành ấp ấy

Vì muốn lợi ích các chúng sanh.

–Này A Nan! Bấy giờ pháp sư Thiện Hoa Nguyệt liền đi đến thôn xóm, thành ấp, vì chúng sanh mà thuyết pháp. Vị Tỳ kheo ấy vào lúc sáng sớm, khiến cho chín ức chúng sanh đối với A nậu đa la tam miệu tam Bồ đề trụ bất thối chuyển. Sau đó, ngài thứ lớp du hành đi đến thành vua Trân Bảo, ngồi dưới cây Tất Bát La. Khi vị Tỳ kheo này ngồi thiền từ đêm cho đến sáng thì đi vào trong thành, làm cho ba mươi sáu ức chúng sanh được trụ bất thối chuyển đối với Phật pháp.

Bấy giờ vị Tỳ kheo ấy một ngày nọ không ăn, đi ra khỏi thành vua đến tháp thờ móng tay Phật, đứng tại đó một cách cung kính trong một ngày một đêm thì Tỳ kheo ấy đến sáng sớm của đêm thứ hai vẫn chưa ăn, lại vào thành vua Trân Bảo, làm cho hai mươi ba ức chúng sanh an trụ trong Phật pháp, được bất thối chuyển, ngày thứ hai vị ấy vẫn không ăn lại ra khỏi thành vua, đến tháp thờ móng tay Phật đứng suốt đêm ngày, khi đêm đã tàn, ngày sắp sáng, qua ngày thứ ba vẫn chưa ăn, lại vào thành vua an trí cho chín ức trăm ngàn chúng sanh ở trong Phật pháp được bất thối chuyển, đến ngày thứ ba vị ấy vẫn không ăn, lại ra khỏi thành vua, đến tháp thờ móng tay Phật đứng suốt ngày đêm, hết đêm đến sáng, đến ngày thứ tư vẫn không ăn, lại vào thành vua Trân Bảo, an trí cho chín mươi trăm ngàn chúng sanh trụ nơi Phật pháp được bất thối chuyển, vào ngày thứ tư bỏ ăn, ra khỏi thành đến tháp thờ móng tay Phật đứng suốt ngày đêm, hết đêm đến sáng. Ðến ngày thứ năm vẫn chưa ăn, lại vào thành vua, an trí cho tất cả người trong cung của Ðại vương và dân chúng trong tụ lạc, thành ấp ấy ở trong Phật pháp mà không thối chuyển; ngày thứ năm không ăn, lại ra khỏi thành vua, đến tháp thờ móng tay Phật đứng suốt ngày đêm, hết đêm đến sáng, đến ngày thứ sáu vẫn chưa ăn, khiến cho một ngàn người con của vua đối với A nậu đa la tam miệu tam Bồ đề trụ bất thối chuyển, ngày thứ sáu không ăn, lại vào thành vua Trân Bảo, đến tháp thờ móng tay Phật đứng suốt ngày đêm, cung kính hết đêm đến sáng, đến ngày thứ bảy vẫn không ăn, đến cửa thành của vua.

Bấy giờ có vị vua tên là Dõng Kiện Ðắc. Khi ấy nhà vua từ hậu cung đi ra, bước lên xe vàng, lan can bằng bạc trắng, chiên đàn thật tốt làm càng xe, tỳ lưu ly làm bánh xe, bên trên có treo phướn, lọng, trang sức bằng phan báu, cây báu trang nghiêm. Các hàng lưới báu treo trên xe, có những tua lụa thòng xuống. Có tám trăm đồng nữ nắm dây báu mà kéo xe báu. Các cô gái ấy đoan chánh, nhan sắc đẹp tuyệt vời, kẻ ngu thì say đắm, nhưng người trí thì không mê. Có tám vạn bốn ngàn Sát lợi, qúy tộc giàu có theo hầu ở sau xe, lại có tám vạn bốn ngàn Bà la môn quý tộc và tám vạn bốn ngàn trưởng giả qúy tộc đều theo hầu ở sau, cũng có năm trăm ngọc nữ, đeo các ngọc báu trang nghiêm đi phía trước vua. Các cô gái ấy đồng lúc thấy vị Tỳ kheo này nên được bất thối chuyển đối với A nậu đa la tam miệu tam Bồ đề. Sáu trăm tám mươi vạn cung nhân đều thấy vị Tỳ kheo này, nên cũng được bất thối chuyển đối với A nậu đa la tam miệu tam Bồ đề.

Bấy giờ mọi người đều cỡi các thứ anh lạc và giày da báu, trạch áo vai hữu, quỳ gối mặt xuống đất, đều chấp tay hướng về phía Tỳ kheo ấy đảnh lễ cung kính đứng phía trước. Khi ấy có một người nữ, nhờ đời trước đã trồng căn lành, liền xuống xe báu, trạch áo vai hữu, sửa lại y phục, quỳ gối mặt xuống đất, chắp tay kính lễ vị Tỳ kheo ấy xong liền nói bài kệ:

Hôm nay hào quang chiếu cùng khắp

Ở tại đô thành vua Trân bảo

Chính là Tỳ kheo đi vào thành

Mọi người thảy đều đứng chiêm ngưỡng

Ðoạn trừ tất cả lỗi ái dục

Cũng lìa sân nhuế và ngu si

Các trói buộc ganh ghét, vọng tưởng

Tất cả thảy đều đoạn diệt hết

Bấy giờ đại vương Dũng Kiện Ðắc

Ðang lúc dạo chơi không ai thấy

Các con cùng với các quyến thuộc

Tất cả không ai đi theo vua

Tỳ kheo ở giữa chúng đại vương

Ðoan nghiêm đắc biệt không ai bằng

Giống như ngày rằm trăng tròn sáng

Tất cả các sao đều vây quanh

Thân như khối vàng ròng trang nghiêm

Lại như thợ giỏi làm tượng khéo,

Giống như hoa đẹp cây báu nở

Tỳ kheo đoan nghiêm cũng như vậy

Lại như Ðế Thích đại oai đức

Thiên chủ ngàn mắt dạo hư không

Ðảnh núi tu di vua Ðao Lợi

Tỳ kheo vào thành cũng như vậy

Giống như Phạm vương giữa Phạm chúng

Lại như vua Sanh Hóa Lạc Thiên

Dạ ma dục giới rất đoan nghiêm

Tỳ kheo vào thành cũng như vậy

Như mặt trời chiếu diệu hư không

Ngàn luồng ánh sáng trừ tăm tối

Chiếu khắp tất cả các mười phương

Tỳ kheo vào thành cũng như vậy

Vô lượng kiếp đến rộng bố thí

Hằng thường giữ giới không tạp uế

Tu hành nhẫn nhục không ai bằng

Như tướng đoan nghiêm đẹp như vậy

Hay sanh tinh tấn, thánh khen ngợi

Thắng tâm dũng mãnh tu tứ thiền

Khởi trí đoạn trừ lưới phiền não

Cho nên Tỳ kheo chiếu thế gian

Phật hùng tối thượng giữa loài người

Quá khứ đã từng mưa thắng pháp

Vị lai, hiện tại cũng như vậy

Ðó là con thật của Pháp vương

Mong Tỳ kheo này thường còn mãi

Sắc thân chiếu sáng tất cả đời

Thấy ngươi oan ức và tiếng tăm

Chiếu lên vị vua chẳng thấy gì

Chính tự thân ngươi chứng nơi pháp

Thọ hành lời Phật khắp thế gian

Chúng tôi mong bỏ thân nữ này

Cũng sẽ được như Tỳ kheo kia

Tất cả cô gái đều chấp tay

Nói kệ, tung rãi các trang sức

Vòng vàng thắng diệu, ngọc anh lạc

Bông tai và kiềng vàng đeo cổ

Mạnh như Luân Vương xem đại địa

Dạo bốn thiên hạ, nghĩ đến con.

Sát lợi, quốc vương và tứ tánh

Ðem tâm bình đẳng không thương ghét

Tỳ kheo đã học Ðà la ni

Phân biệt căn lực học chánh đạo

Giống như trăng rằm giữa các sao

Cũng như mặt trời sáng chiếu diệu

Quy mạng thập lực, bậc điều phục

Dù cả trăm kiếp khen không hết

Nói cả vô lượng ngàn ức kiếp

Không thể được phần đức nhỏ

Nếu chuyển pháp luân, câu trí huệ

Khó thấy pháp vi tế, vô cấu

Sa môn, ma, phạm, Bà la môn

Kính lễ y vương, không ai bằng

Cô nói kệ xong, người hoan hỷ

Tung rãi vàng ngọc, trải y báu

Kế châu, anh lạc giá trăm ức

Dâng cúng Tỳ kheo vì Bồ đề.

Bấy giờ vua Dõng Kiện Ðắc nghĩ rằng:

–Tâm các cung nhân này đều thay đổi đã chống lại ta. Vì sao biết được? Vì tất cả họ đều cỡi ấn đeo tay, và ngọc anh lạc, trạch vai áo bên phải, quỳ gối mặt xuống đất, chấp tay đảnh lễ Tỳ kheo ấy.

Khi ấy vua Dõng Kiện thấy Tỳ kheo Thiện Hoa Nguyệt, dung mạo đoan chánh, tự thấy thân mình không sánh bằng, liền kinh sợ, lo vị ấy đoạt ngôi vua, nên hết sức phẫn nộ.

Lúc ấy vị Tỳ kheo này đứng trên đường của vua, bị bụi bay vào mắt, làm mắt chớp nháy.

Khi ấy vua Dũng Kiện nghĩ như vầy: “Tỳ kheo này có tâm ô nhiễm, đắm trước cung nhân của ta, nên nháy mắt hẹn hò. Vậy ai thể giết Tỳ kheo này?” Lúc ấy vua Dũng Kiện Ðắc có một ngàn con trai theo hầu ở sau, ông liền gọi đến bảo:

–Này các con có thể giết Tỳ kheo kia chăng?

Ngàn người con trai của vua vì kính vị Tỳ kheo nên không nghe lời vua cha.

Nhà vua suy nghĩ như vầy: “Các con vẫn không nghe theo lệnh của ta, nay ta một mình, không có bạn bè, vậy ai có thể giết được Tỳ kheo kia?”

Khi ấy nhà vua có người Chiên đà la tên là Nan Ðề, thường hay tàn sát độc hại, hung bạo, chẳng biết thương tiếc. Nhà vua thấy Nan Ðề nên hân hoan vui mừng nghĩ rằng chắc chắn người này sẽ vì ta mà giết Tỳ kheo kia, liền gọi đến.

Bấy giờ Nan Ðề liền đến chỗ vua. Nhà vua bảo rằng:

–Nay ngươi có thể giết Tỳ kheo kia chăng? Nếu ngươi giết được người ấy ta sẽ phong chức, trọng thưởng.

Nan Ðề thưa:

–Xin vâng! Tâu Ðại vương. Thần xin theo lệnh của vua, có thể giết được người ấy.

Ngay ngày hôm đó Nan Ðề liền giết vị Tỳ kheo ấy.

Nhà vua bảo với Nan Ðề:

–Ngươi nên biết rằng nay đã đúng lúc nên cầm dao bén cắt tay, chân , xẻo tai, mũi Tỳ kheo kia, vì ông ta đã dùng tâm ô nhiễm ngắm nhìn cung nhân của ta. Hãy lấy móc sắt móc mắt ông ta.

Khi ấy Nan Ðà liền theo lệnh vua cầm dao bén chặt tay xẻo tai mũi và móc hai mắt của Tỳ kheo.

Nhà vua giết vị Tỳ kheo xong liền vào vườn cây.

Bấy giờ mọi người kêu khóc thảm thiết, lại đi vào trong thành vua Trân Bảo.

Khi ấy vua Dũng Kiện, trong bảy ngày ở tại khu vườn, trong lòng không vui, không có cười giỡn, cũng không vui chơi. Qua bảy ngày, nhà vua từ khu vườn đi ra, rồi lại vào thành. Trên đường vua đi thì thấy thây của Tỳ kheo này đã chết bảy ngày vất ở trên đường, đã bảy ngày rồi mà hình sắc vẫn không thay đổi.

Bấy giờ vua Dũng Kiện liền nghĩ: “Tỳ kheo này chết đã bảy ngày rồi mà thần sắc vẫn không thay đổi, vậy đối với A Nậu Ða La Tam Miệu Tam Bồ Ðề chắc chắn đã được bất thối chuyển. Không còn gì phải nghi hoặc nữa, ta đã tạo nghiệp ác, chắc chắn phải đọa vào địa ngục thọ khổ, không còn lâu nữa.” Khi nghĩ như vậy, có tám vạn bốn ngàn Chư Thiên ở trên hư không, cùng nói:

–Ðúng vậy, này Ðại vương! Như điều vua nghĩ, như điều vua nói, vị Tỳ kheo ấy đúng là vị bất thối chuyển đối với A Nậu Ða La Tam Miệu Tam Bồ Ðề.

Khi vua nghe lời ấy thì kinh hãi, run sợ, lông trên người dựng đứng, trong lòng hối hận. Bấy giờ vua Dũng Kiện Ðắc trong lòng ưu sầu khổ não, tâm sanh hối hận, nên nói bài kệ:

Ta bỏ ngôi vua và thành ấp

Kim ngân, chân châu, ngọc ma ni

Ngu si không trí tạo nghiệp ác

Ta nên cầm dao bén tự sát

Lúc xưa pháp sư Thiện Hoa Nguyệt

Ba hai tướng tốt rất trang nghiêm

Vào thành vua, ánh sáng chiếu khắp

Giống như trăng tròn, vua các sao

Ta bị ái dục làm hoắc loạn

Thể nữ vây quanh ra khỏi thành

Bước lên xe báu, Sát lợi hầu

Mắt đẹp đoan chánh ngài đi đến

Thẻ nữ thấy Tỳ kheo, hoan hỷ

Với tâm hoan hỷ rãi vòng vàng.

Tất cả người nữ đều chấp tay

Nói kệ ca ngợi Tỳ kheo ấy

Khi ta vui thích đi dạo chơi

Sát lợi vây quanh, ngồi xe báu

Bỗng gặp người mắt đẹp đoan chánh

Là Như Lai tử, đại oai ức

Khi ta thấy ngài, sinh ý ác,

Ganh ghét, sân hận tâm muốn hại

Vì thấy Tỳ kheo vào thành vua

Các cung nữ nhìn ngài hoan hỷ

Hào quang chiếu khắp cả bốn phương

Như trăng ra đức Thế Tôn hỏi đám mây mù

Mọi người đều phát tiếng nói lớn

Thể nữ thấy ngài đều hoan hỷ

Lúc trước ta nói lời thô ác

Ra lệnh cho cả ngàn người con

Giết gấp Tỳ kheo làm điều quấy

Chính là đại oan gia của ta

Tất cả đồng tử đều trì giới

Xót thương ái niệm Tỳ kheo ấy

Thảy đều không theo lệnh của ta

Lúc đó thân ta càng áo não

Thấy Tỳ Kheo trì tịnh giới ấy

Trí tuệ tương ưng như cha lành

Lúc đó ta giận nên bảo giết

Không nghĩ A-tỳ, sau hối hận

Khi thấy Nan Ðề đứng bên đường

Làm người khổ não và độc hại

Ta ra lệnh ác cho người đó

Giết chết Tỳ kheo như vòng hoa

Ở rừng phổ hiền rất đoan trang

Các tiên cao vót, hương thơm phức

Các đại chúng ấy mất pháp sư

Giống như đứa con đã mất mẹ

Tỳ Kheo liền đến ở Hiền lâm

Ðể lợi ích lớn cho mọi người

Nay người đã vào thành vua này

Mọi người đi theo đều khóc lớn

Hoa đẹp tràng phan để bên mặt

Bên trái đoan nghiêm cũng như vậy

Dùng các y đẹp trải trên đường

Tỳ kheo liền đứng nói diệu pháp

Ngài vào thành vua đã lâu rồi

Ðồ chúng chắc phải buồn thương lắm

Lúc Phật pháp Ngài chưa tận diệt

Không để đoạn mất mạng của Ngài

Giả sử có người đại oai thần

Tiếng tăm vang khắp cả mười phương

Ðầy đủ thế lực hơn đại địa

Hào quang che khuất cõi ba ngàn

Thoát mũi tên khổ, lìa ưu sầu

Ðược Thánh hoan hỷ, tương ưng pháp

Họ hoặc thấy nghe còn ưu não

Huống các thế gian không mê mờ

Pháp sư Hoa Nguyệt như núi chúa

Ba hai tướng tốt thật trang nghiêm

Giống như các gái tranh vòng hoa

Làm cho đứt ra từng khúc đoạn

Ta tạo nghiệp bất thiện cực ác

Ðọa ngục A tỳ không thể cứu

Ðã xa lìa chỗ của chư Phật

Bởi vì cắt đứt thân Tỳ kheo

Con cái, thân nhân chẳng cứu ta

Phục tướng, quý tộc và tôi tớ

Ta đã tạo nghiệp ác nặng ấy

Tất cả mọi người không thể cứu

Tất cả Phật qúa khứ, vị lai

Và cả mười phương hiện bây giờ

Thập lực đạo sư lìa phiền não

Tâm như Kim cương, con quy y

Thấy Tỳ kheo ấy dứt từng phần

Chư Thiên kêu khóc và sầu não

Ðến bảo các chúng Bồ Tát kia

Tỳ kheo Hoa Nguyệt bị vua giết

Bậc Pháp sư thông minh trí huệ

Ðủ đại oai đức, tiếng vang lừng

Bồ Tát an trú Ðà la ni

Nay bị giết chết ở thành vua

Trải vô lượng kiếp rộng bố thí

Hộ giới bất động, không uế tạp

Hay tu nhẫn nhục không ai bằng

Nay bị giết chết ở thành vua

Từ vô lượng kiếp thường tinh tấn

Thắng tâm tăng thượng tu tứ thiền

Bậc trí huệ hay đoạn phiền não

Nay bị giết chết ở thành vua

Vất bỏ tất cả thân yêu mến

Cũng không quyến luyến về thọ mạng

Từ rừng Phổ Hiền ngài đi ra

Nay bị giết chết ở thành vua

Ðại chúng trong rừng vào thành vua

Lớn tiếng kêu khóc và kêu gào

Thấy thân Tỳ kheo đứt từng đoạn

Tất cả chết ngất nằm dưới đất

Các Tỳ kheo ấy hỏi vua rằng:

–Ðại vương! Pháp sư có lỗi gì?

Trì giới không khuyết tiếng tăm lớn

Hay biết vô biên việc đời trước

Ðối với tổng trì được cứu cánh

Khéo hiểu thế gian đều không tịch

Vì các chúng sanh hiển vô tướng

Vất bỏ tất cả các nguyện tưởng

Diễn thuyết tiếng vi diệu khả ái

Các căn tịch tịnh khéo điều phục

Biết rõ quá khứ, việc đời trước

Vượt trên tất cả các thế gian

Sẽ được trí tự nhiên của Phật

Hết sức hy hữu với thế gian

Mắt tịnh thấy rõ không chướng ngại

Chính vì lòng từ nên chiếu soi

Tham ái dâm dục rất ô uế

Hay sanh khổ não, không lên trời

Nếu người tạp dục lìa đa văn

Gọi là người tổn giảm trí tuệ

Ðam mê ái dục là người mù

Hay làm thương hại cha mẹ mình

Cũng lại hay hại người trì giới

Cho nên cần phải vất bỏ dục

Ðại vương nếu tập nơi ái dục

Liền mất oai đức thắng tự tại

Sẽ vào địa ngục thật độc ác

Sanh nơi cực khổ rất hãi hùng

Giết hại Pháp sư, giỏi không tuệ

Tạo tác nghiệp ác lớn như vậy

Nếu ai chí dốc cầu Bồ đề

Thì phải xa lìa ác như vậy

Sắc Thanh Hương Vị Xúc thù thắng

Trong tâm dũng mãnh hay vất bỏ

Thân ý đều không như huyễn hóa

Mắt tai mũi lưỡi cũng như vậy

Tu tập Thí, Giới không ai bằng

Nhẫn nhục, tinh tấn cũng như vậy

Ðã đạt thiền định trí rốt ráo

Hay làm lợi ích các chúng sinh

Tất cả thế gian, các trời người

Hay đem lòng từ quán Như Lai

Mắt Ngài hay trừ tăm tối lớn

Ngộ hiểu tối thắng thượng Bồ đề

Hoan hỷ, tín tâm bỏ lầu gác

Voi ngựa, xe cộ và giường chõng

Tất cả xe tốt và trâu dê

Thành ấp các tụ lạc trong nước

Vất bỏ ngôi vua và vàng bạc

Chơn châu, pha lê và san hô

Ðầu, mắt, vợ, con đều đem thí

Ðể cầu Vô thượng Bồ Ðề vậy

Hoan hỷ cúng dường không ai bằng

Hoa đẹp, hương xoa và hương bột

Các thứ tràng phan và phướn lọng

Tiếng ca mỹ diệu các kỹ nhạc

Ơû trong các hữu lìa nguyện tưởng

Vì biết rõ ba cõi là không

Ðó là tướng thập lực trang nghiêm

Hào quang chiếu khắp cả 10 phương

Hai cõi sắc dục, không tham đắm

Cùng với vô số sắc cũng vậy

Nếu trụ tổng trì của Bồ Tát

Phải bỏ ba cõi như da rắn

Không có tưởng ngã tưởng chúng sanh

Cũng không tưởng nam và tưởng nữ

Ngài tu phạm hạnh không ô uế

Vì Bồ Tát an trụ tổng trì

Ðều không tưởng việc có việc không

Tưởng an, không an cũng như vậy

Chẳng phi số tưởng, chẳng số tưởng

Vì trụ tổng trì của Bồ Tát

Chẳng có hữu tưởng thảy đều không

Chẳng có mạng tưởng, chúng sanh tưởng

Chẳng có tưởng thôn và tưởng hành

Vì Bồ Tát an trụ tổng trì

Chẳng phi tưởng tham, chẳng tưởng tham

Chẳng phi tưởng sân, chẳng tưởng sân

Chẳng phi tưởng si, chẳng tưởng si

Vì trụ Bồ tát tổng trì vậy

Ðối với các căn và các lực

Ðạo phẩm thiền định đều không đắm

Có thể vứt bỏ hết ba cõi

Vì Bồ tát an trụ tổng trì

Không bị ô nhiễm bởi tham sân

Cũng không si loạn, không du nịnh

Thấy Phật thập lực đem cúng dường

Bậc trí không mong sanh lên trời

Nghe pháp thâm diệu của người khác

Không sanh tất cả các nghi hoặc

Thí như đổ đầy dầu thanh tịnh

Tướng lượng, vô lượng cũng như vậy

Chính vì tham luyến nên sanh ái

Cho nên gọi là đại phiền não

Cũng vì sân hiền nên sanh ghét

Cho nên gọi là ác khủng bố

Bậc trí xa lìa nhị biên ấy

Cho nên hướng đến thắng Bồ đề

Ðược làm Thập lực, Nhân Ngưu Vương

Vượt hơn tất cả các thế gian

Bỏ hết tất cả việc trong ngoài

An trụ trong pháp tánh thật tế

Hộ trì cấm giới thật thanh tịnh.

Không thủng, không thuyết, không uế trược

Ðối với tịnh giới không xen tạp

Cũng lại không bị pháp yết ma

Người trí vất bỏ cả nhị biên

Mới ngộ vô thượng Ðại Bồ Ðề.

KINH NGUYỆT ÐĂNG TAM MUỘI

QUYỂN THỨ TÁM HẾT

Xem dưới dạng văn bản thuần túy