QUYỂN 3 - Kinh Nguyệt Đăng Tam Muội

Trang chủ » Phật giáo » Kinh điển

Kinh Nguyệt Đăng Tam Muội



QUYỂN 3

Bấy giờ đức Thế Tôn biết đồng tử Nguyệt Quang trong lòng thầm nghĩ, nên làm bài kệ để hỏi, bảo đồng tử Nguyệt Quang rằng:

–Nếu Bồ tát cùng tương ưng với một pháp, đều có thể đạt được công đức tối thắng, mau thành A nậu đa la tam miệu tam Bồ đề. Sao gọi là một pháp? –Này đồng tử! Ðó là, nếu Bồ tát đối với thể tánh của tất cả pháp, hiểu biết như thật.

Này đồng tử! Sao gọi là đối với thể tánh tất cả pháp, hiểu biết như thật?

–Ðó là tất cả pháp xa lìa danh tự, xa lìa âm thanh, xa lìa ngôn ngữ, xa lìa văn tự, xa lìa sanh diệt, tướng của nhân, tướng của duyên, tướng của phan duyên. Ðó gọi là Vô tướng, xa lìa nơi tướng, chẳng phải tâm xa lìa nơi tâm mà biết các pháp.

Bấy giờ đức Thế Tôn liền nói bài kệ:

Các pháp chỉ nói một


Ðó là pháp Vô tướng

Là bậc Trí nói ra


Như thật mà hiểu biết

Nếu nói pháp như vậy


Bồ tát mà biết rõ

Liền được Vô ngại biện


Nói ức Tu đa la

Ðược Ðạo sư gia hộ


Hiển thị nơi thật tế

Không phân biệt giả danh


Không có điều để nói

Dùng một biết tất cả


Dùng tất cả biết một

Tuy có các ngôn thuyết


Nhưng không khởi kiêu mạn

Trong tâm hay biết rõ


Tất cả pháp không tên

Tùy thuận học các tên


Mà diễn thuyết chơn thật

Các âm thanh nghe được


Biết rõ gốc âm thanh

Biết rõ nguồn gốc rồi


Không bị tiếng làm nhiễm

Biết ngằn mé âm thanh


Tướng các pháp cũng vậy

Nếu hay hiểu một pháp


Không còn đi đầu thai.

Tất cả pháp không sanh


Hay rõ Vô sanh này

Biết sanh nói kẻ sanh


Thì hay biết kiếp trước

Nếu đối với kiếp trước


Hay biết tạo nghiệp gì

Nếu thường biết nghiệp tạo


Ðược quyến thuộc kiên cố

Nếu đối “pháp không” này


Bồ tát hay biết rõ

Không có gì không biết


Chẳng phải bờ phiền não

Ðối với chẳng phiền não


Phàm phu vọng phân biệt

Cho nên trong ức kiếp


Mãi lưu chuyển sanh tử

Không thể biết vọng tưởng


Giống như Ðại Ðạo sư

Ngài không tạo ác nghiệp


Nên không đọa ác đạo

Vì các phàm phu này


Không thể biết nghĩa ấy

Mới khởi tâm hủy báng


Như vậy pháp diệt khổ

Các pháp không thể được


Chẳng không các pháp tưởng

Nếu hay biết như vậy


Tưởng ấy cũng không thấy

Ta biết tưởng như vậy


Phàm phu vọng phân biệt

Nơi pháp lìa phân biệt


Người trí không mê hoặc

Ðó là nơi bậc trí


Chẳng phải cảnh giới ngu

Là việc làm Bồ tát


Gọi không, vô phân biệt.

Ðó là Bồ tát địa


Việc làm của Phật tử

Phật pháp diệu trang nghiêm


Gọi là tịch diệt không

Tất cả Bồ tát này


Ðoạn trừ các hữu tập

Không bị sắc hủy hoại


An trụ nơi Phật tánh

Tất cả pháp không trụ


Vì không có trụ xứ

Nếu ai biết như vậy


Ðược Bồ đề không khó.

Tu Thí, Giới, Văn, Nhẫn


Tập gần thiện tri thức

Nếu ai biết nghiệp này


Mau chứng đạo Bồ đề.

Người này thương được chư thiên kính

Càn thát, Dạ xoa và ma hầu

Rồng, Quỷ, La sát, Khẩn na la

Tất cả thường đến cúng Bồ tát

Hằng được chư Phật hết lời khen

Ðem lại lợi ích các thế gian

Trí huệ tương tục, thích tịch diệt

Bồ tát thắng diệu thương xót thân

Nếu có Bồ tát hay biết không

Lợi ích vô lượng ức chúng sinh

Xử chúng nhu hòa, diễn thuyết pháp

Người nghe ưa thích nên ái kính

Trí huệ rông lớn càng thêm sáng

Nhờ trí huệ này hay thấy Phật

Cũng thấy cõi tịnh diệu trang nghiêm.

Chư Phật thuyết pháp nghe, thọ trì

Biết tất cả pháp như huyễn hóa

Giống như hư không, tự tánh không

Hay biết thể tánh là không vô

Hay làm như vậy không ô nhiễm

Có ai tu hành Bồ tát hạnh

Trong các sự việc không đắm trước

Biết tất cả pháp như biến hóa

Nhưng với các cõi hiện biến hóa

Hay vì chư Phật làm Phật sự

Thể tánh huyễn pháp không đến đi

Tùy điều mong cầu được lợi ích

Là người hay an trụ Bồ đề.

Hằng nhớ ân tất cả Như Lai

Mong nối giống Phật, không đoạn tuyệt

Hay được thân tịnh diệu sáng rạng

Ðược thành tựu ba mươi hai chủng tướng

Ngoài ra vô lượng thứ lợi ích

Hành thắng Bồ đề, thường kết quả.

Thành tựu đại lực, không thể động

Oai đức các vua không thể bằng

Ðầy đủ phước đức, rất đoan nghiêm

Phước và công đức, oai quang chiếu

Chư Thiên thấy oai không dám nhìn

Là người trí huệ hành Phật pháp

Trụ nơi tâm Bồ đề kiên cố

Cùng các chúng sanh làm thiện hữu

Người ấy không còn các tối tăm

Hiển thị đạo Bồ đề diệu thắng

Lìa đường ngôn ngữ, không còn dục

Chư Pháp tịch diệt như hư không

Có ai hay biết nghiệp như vậy

Thành tựu vô lượng thắng biện tài

Diễn thuyết trăm ngàn tu đa la

Chỉ bày nghĩa vi tế pháp ấy

Bậc trí luôn thành vô ngại huệ

Hay biết thể tánh pháp vi tế

Thường khéo biết chúng sanh tín ấy

Học tập tất cả âm ngôn ngữ

Vì người chỉ bày lý nhân quả

Hay được việc thắng diệu như trên

Giữ đủ lực năng không giảm thiểu

Bậc phạm hạnh vào chúng, không sợ

Hằng nhớ gìn giữ không quên mất

Vì hay khéo ngộ hiểu pháp tánh

Tai không nghe lời không ái ngữ

Thường hằng nghe tiếng thật khả lạc

Miệng thường tuyên nói lời đẹp lòng

Người đó khéo biết pháp tánh vậy

Trí niệm huệ pháp đều thành tựu.

Trong lòng thanh tịnh không uế trược

Nói trăm ngàn kinh không ngừng trệ

Nếu ai diễn thuyết không hư ngụy

Câu chữ sai biệt để tu học

Khéo hiểu ngàn ức các ngữ ngôn

Nghĩa thú danh từ đều khéo hiểu

Nhờ ngộ pháp tánh, có đức ấy

Dạ xoa, La sát, Thiên, Tu la

Ca lâu, Khẩn na, Ma hầu trà

Ðược tám bộ chúng thường kính yêu

Bởi nhờ ngộ rõ pháp tánh vậy

Chúng thần ác tâm Tỳ Xá Xà

Uống máu, ăn thịt rất độc hại

Có ai gìn giữ tịch định này

Thì họ thường hay được hộ vệ

Nghe bậc trí giả, lời rộng lớn

Trong lòng hoan hỷ, lông dựng đứng

Với Bồ đề ấy rất yêu kính

Hay được phước rộng lớn khó nghĩ

Phước báo như vậy khó biết được

Trong trăm ngàn kiếp nói không hết

Hộ trì pháp Bảo Tạng Thiện Thệ

Vô lượng vô biên vô số kể

Liền đem cúng dường tất cả Phật

Các Thế Tôn quá khứ, vị lai

Cùng với hiện tại khắp mười phương

Vì hay tuyên thuyết tịch định vậy

Nếu ai ưa thích sự phước đức

Cúng dường đấng Thập lực, Ðại bi

Chư Phật vô lượng vô số ức

Thời gian như cát trong biển cả.

Lại có người khác thích phước đức

Ðối với thắng nghĩ, trì bài kệ

Vào lúc kiếp tận thời ác thế

Phước đức như vậy rất thù thắng

Nếu ai có thể nghe bài kệ

Người ấy liền cúng tất cả Phật

Vào đời sau cùng, thời ác thế

Ðó là tối thắng thượng cúng dường

Người ấy liền được lợi ích lớn

Thọ nhận cung kính của thế gian.

Các Thập lực, sanh con tối thắng

Với ngài mãi mãi đem cúng dường

Ngài thấy ta ở núi Kỳ xà

Ta liền được thọ ký Bồ đề

Ta đã phó chúc Di Lặc Tôn

Phật kia cũng riêng thọ ký rằng

Người ấy lại làm Phật Di Ðà

Vì nói vô lượng thắng lợi ích

Hoặc lại đi đến nước An Lạc

Lại muốn thích thấy Phật A Súc

Vô lượng vô biên trăm ngàn kiếp

Người ấy không dọa các ác đạo

Ðối với Bồ đề hành thắng hạnh

Thành tựu vô lượng các khoái lạc

Công đức vô lượng, lợi ích lớn

Nay ta đã tuyên thuyết như vậy

Nếu muốn được công đức như ta

Nên giữ kinh này đời sau cùng.

Này đồng tử! Vì ý nghĩa ấy, cho nên Bồ tát ma ha tát có thể biết thể tánh các pháp bất khả tư nghì như vậy sẽ được công đức lợi như thế, khen ngợi công đức chân thật của Như Lai, không hủy báng Như Lai là lời nói không chân thật.

Vì sao vậy?

Vì Như Lai đã được các pháp do đời mà biết. Người ấy biết như thật đối với pháp kia, cũng biết vô lượng công đức của Như Lai, có thể biết như thật về Phật pháp bất tư nghì.

Vì sao vậy?

–Này đồng tử! Ðức Phật có vô lượng, vô biên công đức, không thể nghĩ bàn, xa lìa nơi tâm. Chính vì nghĩ này, nên những người khác không thể nghĩ bàn, không thể so sánh.

Vì sao?

–Này đồng tử! Vì tâm không có tánh, lại không có hình sắc, không thể xem thấy.

–Này đồng tử! Thể tánh của tâm như vậy, chính là thể tánh công đức của Phật. Thể tánh công đức của Phật như vậy, chính là thể tánh công đức của tất cả các pháp. Chính vì nghĩa ấy, này đồng tử, nếu Bồ tát nói về nghĩa thể tánh của tất cả pháp, mà biết như thật. Gọi đó là Bồ tát tịch diệt đối với tâm, khéo hiểu ba cõi, xuất sanh thiện căn, liễu tri như thật, tri kiến như thật, nói như thật, không có nói khác, tùy theo lời nói mà thực hành, không có chấp trước, vượt qua tất cả cảnh giới phiền não, vượt qua dục giới, sắc giới, giải thoát khỏi vô sắc giới, vượt qua cảnh giới của tên gọi, vượt qua cảnh giới tiếng nói, khéo giải thoát pháp văn tự, trí khéo hiểu phân biệt chữ, khéo hiểu lìa pháp ngôn ngữ, biết rõ văn tự, giỏi về văn tự, giỏi về chữ bằng trí sai biệt, trí rộng lớn, trí về chữ, khéo hiểu tất cả pháp bằng trí sai biệt, khéo đối với tất cả pháp bằng trí sai biệt rộng, khéo phân biệt tất cả xứ bằng trí về pháp, cùng tương ưng với Phật pháp bất khả tư nghì, Ma vương Ba tuần và các ma dân, không thể phá hoại.

Khi đức Phật nói pháp này, có tám ức na do tha các trời, người ... được pháp Nhẫn tu vô ngại, tất cả đều được chư Phật thọ ký quả A nậu đa la tam miệu tam Bồ đề trải qua bốn trăm tám mươi vạn A tăng kỳ kiếp chứng được A nậu đa la tam miệu tam Bồ đề , các thứ danh hiệu, quốc độ khác nhau, nhưng thọ mạng thì giống nhau. Bấy giờ đức Thế Tôn nói bài kệ:

Nếu có các Bồ tát trí huệ

Hướng đến đạo Bồ đề thắng diệu

Giỏi nơi thắng nghĩa các ngôn thuyết

Hay hành thể tánh tất cả pháp

Miệng thường tuyên thuyết lời chân thật

Khen Phật thật đức nên diễn nói

Hay biết tất cả pháp chư Phật

Ba cõi tôn kính không còn nghi

Tất cả các pháp đồng một nghĩa

Nhờ pháp “Không” nên biết như thật

Chúng không có các tướng dị biệt

Với một nghĩa này đã tu học

Không tưởng phân biệt, tưởng phân biệt

Tưởng chúng sanh, thọ mạng, ngã, nhân

Tưởng tận và vô tận như vậy

Ðọa các tưởng này không còn sót

Không thấy Như Lai có sắc tướng

Bởi biết các pháp vô tự tánh

Cũng không có tướng đẹp tùy hình

Ðể đoạn tất cả điên đảo vậy

Tất cả chư Phật không nghĩ bàn

Xa lìa nơi tâm, thể tịch diệt

Nếu ai hay được biết như vậy

Mới thấy vô thượng lưỡng túc tôn

Nếu ai hay biết tưởng thần ngã

Trong đó phát sanh thắng trí huệ

Biết được các pháp như vậy rồi

Liền được tên gọi thanh tịnh nhãn

Người ấy không có các chướng ngại.

Ðại trí biết rõ đường xuất ly

Sung mãn, đầy đủ hai loại nhân

Không có tất cả các mong ước

Với chỗ chân thật, thấy như thật

Không có tất cả lời không thật

Người ấy khi có các ngôn luân

Tùy thuận tất cả pháp nghi thức

Người trí vượt ra khỏi dục giới

Và sắc, vô sắc, đất phiền não

Hay lìa nhiễm trước nơi ba cõi

Sống ở thế gian, lợi chúng sanh

Vượt qua tất cả các danh tự

Cùng với âm thanh thể tánh không

Tùy thời gian lâu diễn thuyết pháp

Ðối với ngôn thuyết không sở y

Xa lìa các tưởng và hý luận

Ðoạn trừ điên đảo các ác kiến

Ðối với trí huệ, khéo quyết định

Người ấy dũng kiện hạnh như không.

Nếu ma nhiều ức na do tha

Vì để loạn ý nói lời rằng:

“Ai hay chiếu sáng ma quân này

Không theo ma lực, tự tại nhiếp

Vất bỏ tất cả các việc ma

Giới hạnh thanh tịnh, không phiền não

Ai hay ưa thích vui với Thiền

Thì có thể biết thế gian Không

Nếu nói ngũ ấm là thế gian

Ðã biết pháp ấy thể không tịch

Ðã không có diệt cũng không sanh

Tất cả các pháp như hư không

Thà nên vứt bỏ thân mạng mình

Trọn không hủy phạm lời Như Lai

Với giới, hộ trì đến bỉ ngạn

Tùy theo nguyện ước được vãng sanh

Du hành vô lượng các cõi Phật

Thấy nhiều na do tha ức Phật

Trọn không mong ước sanh lên trời

Xa lìa tất cả ước nguyện vui

Người ấy không bỏ sự tinh tấn

Trong thời gian ngắn hành pháp hạnh

Ở trong mười phương chỗ các Phật

Khéo hay ca vịnh và xưng tán

Khi ấy thân đồng tử Nguyệt Quang

Ðược nghe định tịch diệt như vậy

Vứt bỏ tất cả sự lợi dưỡng

Tu hành pháp chư Phật khen ngợi

Nếu có muốn được trí tự nhiên

Tu vì tất cả người thế gian.

Cần phải học Thắng Tam muội này

Nếu học như vậy, hơn trời người.

Bấy giờ đức Thế Tôn bảo Nguyệt Quang đồng tử:

–Này đồng tử! Bồ tát ma ha tát ấy, đối với trí Tam muội nói rõ này, cần phải khéo tu tập, hiển thị cho người khác.

Này đồng tử! Thế nào là hiển thị? Ðó là đối với tất cả pháp, khởi tâm bình đẳng, không có bỉ thử, không có phân biệt, không có không phân biệt, không tạo, không khởi, không sanh, không diệt, tất cả vọng tưởng phân biệt, ức tưởng, khởi tưởng, thảy đều đoạn trừ, tâm đã phan duyên, ý đã suy nghĩ, và các giả danh, cũng đều đoạn trừ, cũng đoạn trừ tất cả các giác quán ác, đối với ấm giới, nhập, không có tự tánh, đoạn trừ tham, sân, si. Ðó gọi là: Niệm huệ giải thoát, tàm, quý, kiên cố, tu hành nghi thức, là hành xứ cần thiết. Ðó là chỗ không nhàn, chỗ trí huệ, dứt hẳn khứ lai, là điều tất cả Bồ tát phải học, là hành xứ của tất cả Như Lai, thành tựu tất cả công đức.

Này đồng tử! Ðó gọi là hiển thuyết về Tam muội như vậy. Nếu ai có thể hiển thuyết về Tam muội như vậy, liền không lìa các định trong tâm. Không mất tất cả Tam muội, không có mê hoặc, khởi tâm đại bi, làm lợi ích vô lượng, vô biên chúng sanh.

Bấy giờ đức Thế Tôn ngay lúc đó nói bài kệ:

Bình đẳng, không hiểm trở


Rất tịch khó thấy được

Ðoạn trừ tất cả tưởng


Nên gọi là Tam muội

Không vọng tưởng phân biệt


Lìa kiến không thể giữ

Tâm ấy bất khả đắc


Nên gọi là Tam muội

An trụ định như thật


Không giữ tất cả pháp

Vì như thật không giữ


Nên nói định Tịch diệt

Pháp không có mẩy may


Cũng không được phần nhỏ

Vì không được phần nhỏ


Nên gọi là Tam muội

Có được cái vô đắc


Ðó gọi là vọng tưởng

Với pháp lìa phân biệt


Nên gọi là Tam muội

Nhờ tiếng nên nói nghĩ


Tiếng này là chẳng có

Giống như tiếng dội lại


Lại giống như hư không

Chúng sanh vô sở trụ


trụ xứ bất khả đắc

Tiếng được cùng không được


Tự tánh không thể được

Hoặc bỏ hoặc đọa lạc


Bỏ đạo bất khả đắc

Tiếng bỏ cùng không bỏ


Với đạo biết như vậy

Còn có định là thủ


Còn không định cũng vậy

Vô trước hành Bồ đề


Chứng Thánh đạo cũng thế

Lìa hiểm trụ bình đẳng


Ðịnh huệ này vô tướng

Phật tử tu tập nó


Khéo tu định tương ưng

Văn tự chẳng có thể


Vào nghĩa thú sâu này

Bỏ các việc ngôn ngữ


Lược định vô sở thủ

Bồ tát được định này


Như nói trụ tương ưng

Dù lửa thiêu thế giới


Ở trong không bị thiêu

Vô lượng kiếp hỏa thiêu


Như hư không, không cháy

Nếu biết pháp như không


Người ấy lửa không đốt

Nếu khi thiêu cõi Phật


Trong định phát nguyện này

Diệt sạch hết lửa ấy


Người và đất không hoại

Thần túc ấy vô biên


Qua hư không không ngại

Tùy học định mà trụ


Bồ tát được Bồ đề

Hoặc sanh hoặc biến mất


Không khởi cũng không diệt

Nếu hay biết như vậy


Ðược định này không khó

Thế gian có sanh diệt


Ðức Như Lai đã nói

Nếu hay biết định này


Nên biết thân cận đời

Với thế gian không nhiễm


Thế pháp không thể ngại

Thân nếu không chướng ngại


Hay đối các cõi Phật

Thường thấy nơi tịnh độ


Và thấy thế đạo sư

Nên được nghe chánh pháp


Diễn thuyết tại các cõi

Ngài không khởi vô tri


Vào lúc nói pháp tánh

Hay thông đạt các pháp


Như tùy theo pháp tánh

Diễn thuyết trong ức kiếp


Biện tài không đoạn tuyệt

Hay biến làm nhiều thân


Ngoài các Bồ tát khác

Biến hóa các Bồ tát


Qua lại các cõi Phật

Trên hoa sen ngàn cánh


Kiết già mà an tọa

Hiển thị Bồ đề Phật


Tổng trì Tu đa la

Cùng hằng ức kinh khác


Nhờ tu tập Tịch định

Chỉ trừ bất thối chuyển


Người bất tư nghì khác

Không thể hết biện tài


Hiển thị Bồ đề Phật

Bỏ đi các lầu gác


Các thứ báu nghiêm sức

Tung rải các diệu hoa


Hương thơm thật đáng ưa

Tung rải các hương bột


Cùng đốt các hương thơm

Hoặc tung vô lượng báu


Vì chứng được Bồ đề

Bồ tát bậc cứu tế


Vô lượng đức như vậy

Ðoạn trừ các phiền não


Ðạt được thần túc cao

Không thể sanh phiền não


Thanh tịnh thật chói sáng

Vô vi không thể hoại


Là cảnh giới Bồ tát

Tịch tịnh, càng tịch tịnh


Lìa não, không phiền não

Vượt qua sự hý luận


Thích pháp không hý luận

Văn tự không thể vào


Vì các pháp vô tướng

Trí biết chỉ âm thanh


Cho nên gọi là định

Thắng tịch diệt vô tận


Vô công dụng, không thấy

Tất cả cảnh giới Phật


Thật tế không nhà cửa

Theo chư Phật tu học


Tự tánh tất cả pháp

Học công đức Phật này


Ðược công đức bỉ ngạn

Chẳng đây cũng chẳng kia


Bổn tế vô phân biệt

Cho nên tất cả Phật


Ðạt công đức bỉ ngạn

Với vị lai không bỏ


Vì đã biết pháp tánh

Vô công dụng hý luận


Ðạt công đức bỉ ngạn.

Bấy giờ đồng tử Nguyệt Quang bạch đức Phật:

–Hy hữu thay! Bạch Thế Tôn! Như Lai, bậc Ứng cúng Chánh biến tri, mới có thể khéo nói về thể tánh bình đẳng của tất cả các pháp. Ðó là nói về thể tánh bình đẳng của tất cả các pháp mà Bồ tát phải học. Nếu Bồ tát có thể tu học Tam muội đã được nói ra ấy, sẽ mau chứng được A nậu đa la tam miệu tam Bồ đề.

Bạch Thế Tôn! Con lại muốn nói. Bạch Như Lai! Con lại muốn nói. Bạch Thiện Thệ! Con muốn nói một phần nhỏ.

Ðức Phật nói:

Này đồng tử! Nếu muốn nói cứ nói.

Bấy giờ đồng tử Nguyệt Quang ở trước đức Phật, chấp tay hướng về đức Phật, xưng dương thật đức của ngài bằng bài kệ khen ngợi:

Thấy sanh, bị già bệnh chết khổ

Tham sân và si thường mê hoặc

Phật vốn đã phát tâm Bồ đề

Mong thành chánh giác mở các trói

Lành thay, vô lượng kiếp tu hành

Bố thí, điều phục giữ các lỗi

Trì giới, nhẫn nhục, siêng tinh tấn

Khéo tu thiền định và trí huệ

Dùng không hy vọng, bỏ ngôi vua

Vợ con của cải đều bỏ hết

Ðầu, mắt, tay chân và thọ mạng

Tâm ấy ban đầu không mệt mỏi

Cấm giới trong sáng sạch không dơ

Vất bỏ thân mạng thường gìn giữ

Khéo hay cấm chế thân, miệng, ý.

Quy mạng Thiện Thệ chế ngự tâm

An trụ trí huệ trong sức nhẫn

Vì bị cắt thân không phẫn nộ

Nhờ lòng từ máu biến thành sữa

Quy mạng Như Lai rất kỳ đặc

Thành tựu sức mạnh trụ Thập lực

Dùng trí vô lượng chọn các pháp

Phật đem lòng thương đến thế gian

Cứu độ lợi ích đến cõi khác

Ðã biết bản thể các pháp không

Thấy các thế gian đều hư vọng

Ngộ đạo khế hội tánh vô ngã

Biết sự giải thoát vốn không thoát

Xa lìa phiền não và phóng dật

Hàng phục ma lực và ma quân

Biết đạo không cầu trí vô ngại

Nói pháp thanh tịnh vô ngại tịch

Giả sử tinh tú trên trời rớt

Ðất biển thành ấp đều hoại diệt

Hư không vô vi tánh đổi khác

Như Lai hoàn toàn không nói dối

Thấy sự khổ não các chúng sanh

An trụ, đắm trước trong phân biệt

Vì họ hiển thị lìa đắm trước

Gọi là tịch diệt, thậm thâm không

Bất khả tư nghì vô số kiếp

Ðại hùng dũng mãnh học từ lâu

Ðã tu học không đắm tất cả

Cho nên Phật không có các lỗi

Phật đã tu học tất cả pháp

Như pháp đã đắc nói cho người

Nó chẳng phải phàm phu ngu si

Lại chẳng phải tất cả ngoại đạo

Tâm thường an trụ nơi ngã tưởng

Gọi là các phàm phu lỗi lầm

Nếu hay biết được pháp vô ngã

Không có tất cả các lỗi lầm

Ðại hùng đã nói lời chân thật

Hằng thường an trụ nơi thật pháp

An trụ thật pháp như vậy rồi

Lại hay diễn thuyết lời chơn thật

Quá khứ từng tu hạnh chân thật

Mới hay xứng đáng nơi bổn nguyện

Ðạt được diệu quả báu chân thật

Nhờ vậy hay nói lời chân thật

Ðã hành hạnh chân thật đầy đủ

Khéo hay biết được chân thật tế

Ðã tu hạnh chân thật như vậy

Quy mạng Nhân Tôn đại trí huệ

Trí ngài tối thắng không ai bằng

Trí huệ đầy đủ rất sáng rạng

Cuối cùng đạt được thắng trí huệ

Quy mạng bậc ngôn thuyết trí huệ

Hay cùng chúng sanh làm bạn hữu

Từ lâu tu tập tâm từ bi

Hay khéo an trụ nơi bất động

Bất động giống như núi Tu di

Làm thầy trời, người, đầy đức lớn

Giáo thọ đại chúng các quần sanh

Thiện Thệ thắng trí tuệ thậm thâm

Dạy chúng vô úy làm chấn động

Sư tử rống vô úy như vậy

Như vua sư tử oai hùng mãnh

Hàng phục tất cả các ngoại đạo

Giống như sư tử vồ dã can

Ðại hùng điều phục kẻ không điều

Ðiều phục lại hay khéo điều ngự

Hay khiến thành tựu làm thiên hữu

An trụ kiên cố mà không hoại

Thấy các chúng sanh kia khổ não

Chính vì nương vào nơi ngã kiến

Vì họ diễn xướng pháp vô ngã

Không có tham ái và không ái

Người phàm phu ngu si không học

Nương nơi hiểm nạn đường không lành

Vì họ hiển thị đạo chân thật

Ðó là hướng đến đường Niết bàn

Nếu ai đắm trước vào ngã tưởng

Người ấy liền sống rất khổ não

Bởi vì không hiểu pháp Vô ngã

Pháp ấy diệt trừ nơi khổ não

Trong kiếp số bất khả tư nghì

Ðại trí từ lâu từng tu học

Tu học xa lìa đắm trước rồi

Cho nên không có các tội lỗi

Diễn thuyết các pháp cú lìa tội

Thế Tôn xa lìa các lỗi lầm

Khéo nói lời chân thật vi diệu

Miệng thường giải thoát trăm điều sợ

Vô lượng na do trăm ngàn ức

Thiên, Long, Dạ xoa giữa hư không

Ưa thích pháp tối Thánh vô thượng

Người nghe ai cũng hiệp nghĩa chơn

Lời Như Lai hoan hỷ thiện mỹ

Oân hòa hợp thời vừa lòng người

Tiếng hòa hợp vi diệu vô lượng

Thương xót giải thoát vô số người

Kỹ nhạc âm thanh trăm ngàn loại

Một lúc tấu lên tiếng hợp nhau

Chính là tiếng hay trong trời này

Một tiếng Như Lai hay lan khắp

Các loại chim Ca lăng tần già

Ðồng lúc cùng phát tiếng vi diệu

Hay khiến người khác sanh hân lạc

Gặp âm thanh Phật chẳng sánh bằng

Tấu lên âm nhạc của hoan hỷ

Khéo hợp tất cả các cung đàn

Thổi loa, trống, sáo đờn, không hầu

Gặp âm thanh Phật đều không hiện

Tiếng ca múa vua Khẩn na la

Ðã từng khéo học trăm ngàn nhạc

Nếu ai nghe được đều hoan hỷ

Gặp âm thanh Phật đều không hiện

Tiếng Câu Sí, Anh vũ, Xá lợi

Khổng Tước, Ai Loan và Uyên Ương

Có tất cả tiếng chim hay ấy

Gặp âm thanh Phật, đều không hiện

Tiếng mỹ diệu, vui thích, khả ái

Những ca vịnh hay ở thế gian

Dồn tất cả lại đồng tấu lên

Tiếng Phật Tối Thắng vượt hơn chúng

Chư thiên, Dạ Xoa vua Tu La

Tất cả quần sanh trong ba cõi

Thân ngài thượng diệu và tối thắng

Phật phóng hào quang liền che hết

Sắc thân Như lai như hoa nở

Với tất cả tướng tốt rực sáng

Sanh ra quả phước rất thanh tịnh

Hào quang chiếu sáng khắp mười phương

Tiếng ốc, tiếng trống và không hầu

Tiếng hay đồng, bạc, sanh và tiêu

Các âm như vậy cùng hòa hợp

Trăm phần một không bằng một tiếng Phật

Càn Thát, Tu la và Ma hầu

Các tiếng hay ho của Dạ xoa

Cùng với tiếng hay khắp ba cõi

Với Phật trăm phần không bằng một

Tất cả ánh sáng của Phạm thiên

Và các thân sáng trời Hữu đảnh

Thế Tôn nếu phóng ánh hòa quang

Sáng kia không bằng một phần trăm

Thân khẩu ý nghiệp đều thanh tịnh

Vì Bố thí tịnh, đời không nhiễm

Bảo tụ công đức Nhân Trung Vương

Công đức tự nhiên không ai bằng

Tán thán thập lực lời thật xong

Ðồng tử vui mừng nói như vầy:

“Vì con cúng dường Phật, pháp vương

Nguyện phước này thành Thích Ca Văn”.

Phật biết tịnh hạnh, tối thắng kia

Thiện Thệ bấy giờ liền mỉm cười

Di lặc thấy ngài cười, thưa hỏi

“Cúi mong Nhân tôn nói duyên cười

Bấy giờ đại địa sáu chấn động

Trời, Rồng hoan hỷ đứng hư không

Hân hoan chiêm ngưỡng Lưỡng túc tôn

Xin Phật nói cho Nhân duyên cười.

Trí huệ chư Phật đã rõ biết

Chẳng phải Thanh văn đệ tử Phật

Nay muốn vì ai nói Tối thắng?

Xin ngài xót thương, nói cho con

Ngoại trừ Mâu Ni Tôn, từ bi

Tất cả thế gian, ai làm được

Có thể trao cho quả Pháp vương

Xin ngài thọ ký quả Bồ đề.

Nay con khéo hỏi Thế Ðạo sư

Thích Ca, Ngưu vương, đại oai đức

Ðã đến bờ, trí huệ quang minh

Ðoạn trừ tham sân si ô uế

Không thể nghĩ bàn, hằng sa ức

Ðạo sư bao kiếp đã tu hành

Ðể cầu hạnh Bồ đề thắng diệu

Vì nhân duyên gì hiện mỉm cười?

Hay bỏ thân mình với tay chân

Vợ con, quyến thuộc người thân yêu

Thường hay tu hành Thắng hạnh này.

Cho nên con hỏi đấng Mâu Ni?

Voi, ngựa, xa cỡi và trâu, dê

Nô tỳ, ma ni, chơn châu vàng

Không thấy có các vật sở hữu

Khi hành Bồ đề mà không bỏ

Trí ngài tối thắng, đều hiển hiện

Biết các việc làm của chúng sanh

Tín tâm, tánh dục đã khéo biết

Xin nói duyên gì miệng mỉm cười?

Ai từng cúng dường Nhân trung tôn?

Nay ai lại thành lợi rộng lớn?

Ai hay thực hành việc Phật làm?

Vì ai mà nay hiện nụ cười?

Mặt đất bấy giờ sáu chấn động

Ức hoa sen đẹp mọc từ đất

Hoa này chiếu sáng đủ ức cánh

Sắc vàng rực sáng thật khả ái

Phật tử ngồi trên hoa sen kia

Bồ tát đại thần thông bậc nhất

Vô lượng pháp sư đến vân tập

Cho nên con mới hỏi như vậy

Ðánh trống, khua linh, thổi tù và

Kỹ nhạc ức số như hằng sa

Những loại như vậy các âm nhạc

Trong đó tiếng Phật tối thắng diệu

Câu sí, Tần già, ngỗng và hạc

Các chim một lúc đến vân tập

Ðồng thời hót lên tiếng thật hay

Không thể sánh bằng âm thanh Phật

Ai từng bố thí, trì giới cấm

Tu tập trong vô lượng ức kiếp

Ai lại cúng dường Nhân trung tôn?

Mâu Ni vì ai hiện mỉm cười?

Vì ai xưa khởi tâm cung kính

Ðã từng thưa hỏi Lưỡng Túc Tôn

Nhờ nhân duyên gì được Bồ đề?

Mà nay hiện sự mỉm cười này?

Ðấng Thập lực ở thời quá khứ

Và đời hiện tại với vị lai

Ðạo sư Thiên nhân đều biết rõ

Cho nên con hỏi bậc Nhân Trung

Nên biết thứ lớp tâm chúng sanh

Với thần túc ngài mà không giảm

Lại biết chúng sanh tâm ưa thích

Cho nên con hỏi Mâu Ni sư

Tu hành hạnh tối thắng Vô thượng

Nhờ pháp tương ưng mà khéo học

Ðạo Bồ đề Phật làm sao được?

Cho nên con hỏi Lưỡng Túc Tôn

Các pháp vi tế khó thấy được

Không tịch khó quen bất tư nghì

Tu hành sở hành của thập lực

Cho nên con hỏi Thế Ðại sư

Nếu hay khéo tu tâm từ bi

Với bất tư nghì chỗ chúng sanh

Thường không khởi các chúng sanh tưởng

Cho nên con hỏi Lưỡng Túc Tôn

Cảnh giới tu hành khó nghĩ lường

Ðối với ngằn mé bất khả đắc

Ðã hay vượt qua cảnh giới tâm

Cho nên con hỏi Lưỡng Túc Tôn

Bố thí, trì giới cứu cánh rồi

Bậc trí sáng tịnh rõ ba đời

Xa lìa tất cả các tội ác

Vì nghĩa gì ngài hiện mỉm cười?

Xá Lơi, Mục Liên, Cư Luật Ða

Và đệ tử khác của Như Lai

Chẳng phải là việc làm của họ

Chỉ cảnh giới Phật tối vô thượng

Vì tất cả pháp đến bỉ ngạn

Các điều phải học đã cứu cánh

Ðạo sư phát sanh lòng thương lớn

Tuyên xướng tiếng bậc nhất vi diệu

Vô lượng A tăng kiếp quá khứ

Cũng từng hỏi nghĩa đức Như Lai

Ðược làm người thân đấng Cứu Thế

Nay đã chứng quả nói cho con

Dạ xoa, La sát, Rồng, Bàn trà

Chiêm ngưỡng Lưỡng Túc Tôn tối thắng

Tất cả cung kính đứng chắp tay

Ðều nghi Thế Tôn vì sao cười

Nhiều chúng Bồ tát đều vân tập

Thần thông đầy đủ nhiều ức cõi

Như Lai tâm sanh Tối Trưởng Tử

Tất cả cung kính đều chắp tay

Ðạo sư Thế Tôn chẳng duyên cớ

Tối thắng trượng phu hiện mỉm cười?

Ngôn ngữ vi diệu âm thanh trống

Vì nhân duyên gì hiên mỉm cười?

Bồ tát Hương Tượng phương Ðông đến

Từ thế giới của Phật A Súc

Vô số chúng Bồ tát vây quanh

Vì hỏi Thích Ca nên đến đây

Lại nữa Diệu thế giới An lạc

Bồ tát Quán AÂm, Ðại Thế Chí

Vô số chúng Bồ tát vây quanh

Ðến hỏi Lưỡng Túc Thích Sư Tử

Vô lượng ức chỗ Phật quá khứ

Cúng dường vô biên đức Như Lai

Giống như số cát trong biển cả

Vì làm Thắng Bồ đề vô thượng

Tất cả chư Phật đều khen ngợi

Với đức Bồ tát đã cứu cánh

Thế giới mười phương đều nghe biết

Văn Thù Sư Lợi đứng chắp tay

Du hành qua vô số cõi Phật

Ðệ tử lớn như vậy khó thấy

Công đức Phật tử đã khéo học

Tất cả chắp tay đứng cung kính

Căn khí tối thắng không ai bằng

Bậc Nhu nhuyến điều phục như vậy

Hay giữ tất cả Pháp Tạng Phật

Xin ngài tuyên thuyết lời hòa dịu

Thế Tôn, Ðạo sư đâu vô cớ

Trượng phu tối thắng hiện mỉm cười?

Tiếng trống vi diệu xin diễn thuyết

Vì nhân duyên gì hiện mỉm cười?

Câu sí, chim Yến, ngỗng, khổng tước

Tiếng rống Ngưu vương như sấm sét

Xin nói tiếng nhạc trời hay tuyệt

Cúi mong diễn thuyết tiếng thêm vui

Khéo tập từ bi lìa các lỗi

Trí huệ hiện tiền đoạn ngu si

Hiểu nghĩa chân thật lìa văn tự

Trong trăm ngàn kiếp đã tu trì

Quyết định không tịch biết các hữu

Hiển thị khổ diệt các câu nghĩa

Hay hoại tất cả trí ngoại đạo

Không vô chúng sanh và thọ mạng

Chư Phật tu hành trăm ngàn hạnh

Trăm ngàn thứ phước để trang nghiêm

Trăm ngàn chư thiên đều khen ngợi

Trăm ngàn chư Phạm cũng như vậy

Dạ xoa, La sát đều tịnh tâm

Ma hầu, Kim sí, rồng hoan hỷ

Miệng thường tuyên thuyết không chướng ngại

Nghiệp quả tịnh diệu đã khởi ra

Nếu có chư Phật đã diệt độ

Cùng với hiện tại đời vị lai

Tất cả biết rõ không chướng ngại

Từ các công đức đã sanh ra

Ðại hải, đại địa và các núi

Tất cả thảy đều sáu chấn động

Chư Thiên, Tu La, Rồng, Ha hầu

Rải các hoa hương rất thắng diệu

Ðoạn trừ tham, sân và hôn, mạn

Kiềm chế tâm ý đều thanh tịnh

AÂm thanh tịch tịnh, khen vô tướng

Ðại Thánh, Sư Tử rống như vậy

Ðầy đủ biện tài danh xưng lớn

Với mắt, với pháp khéo bình đẳng

Thế gian ai bằng, ai qua nổi?

Cúi mong Ðại bi nói nghĩa cười?

Câu sí, Tần già, và Khổng tước

Mạn mạn các chim, diệu âm thinh

Cùng lúc hót lên thật khả ái

Ít tiếng của Phật cũng hơn xa.

Trống lớn, chiêng vàng, các trống nhỏ

Tù và, tiêu, đờn cầm, không hầu

Ngàn thứ âm nhạc đồng tấu lên

Ít tiếng của Phật cũng hơn xa.

Chư thiên ngàn thứ âm nhạc hay

Và tiếng ca hay các thiên nữ

Hợp lại cùng hát, người yêu thích

Ít tiếng của Phật cũng hơn xa.

Ðạo sư của đời dùng một âm

Tùy tín các thú, hiểu khác nhau

Tất cả đều bảo Phật vì mình

Mong đai Sa môn nói duyên cười?

Diệu âm thinh chư Thiên và Rồng

Ca lầu, Càn thác, Tỳ xá xà

Chúng nó không thể diệt phiền não

Chỉ âm thanh Phật hay đoạn trừ

Tuy lại khởi ái tâm, không nhiễm

Hành từ liền được lìa lỗi sân

Hay sanh trí huệ, lìa ngu si

Người được như vậy, lìa các cấu

Tiếng Phật không thoát ra ngoài chúng

Hay đoạn trăm thứ các nghi ngờ

Với âm thanh ngài không cao thấp

Tiếng hay Mâu Ni, tịch bình đẳng

Giả sử một niệm đều khô cạn

Trời trăng có thể rơi xuống đất.

Thế Hùng hoàn toàn không nói dối

Sáu mươi loại ngữ ngôn thanh tịnh

Tiếng rống rất hay, không sợ hãi

Tiếng Phạm Như Lai xin nói cho

Tịch tịnh nhân gì hiện mỉm cười?

Tất cả quần sanh trong ba cõi

Ðều hay rõ biết việc chúng làm

Quá khứ, hiện tại và vị lai

Xin Nhân Tôn nói vì sao cười?

Có các Như Lai, bậc Ðại bi

Ở trong các lực được cứu cánh

Nhan sắc Như Lai như trăng rằm

Ðâu phải vô cớ hiện mỉm cười?

Bấy giờ, đức Thế Tôn ngay khi ấy nói bài kệ tụng để trả lời Bồ tát ma ha tát Di Lặc:

Ðúng như đồng tử Nguyệt Quang ấy

Tán thán Như Lai không ai bằng

Tán thán Như Lai như vậy rồi

Sau lại vì đời được khen ngợi

Ngày xưa ở thành Vương xá này

Ðã từng xem thấy nhiều ức Phật

Ở chỗ các Phật thường thua hỏi

Ðịnh tịch diệt thắng diệu như vậy

Khi tu hành Bồ đề đạo hạnh

Trong tất cả đời làm con ta

Thường hay đầy đủ vô ngại biện

Thường hằng an trụ nơi phạm hạnh

Người ấy thời cuối, lúc hãi hùng

Chỉ có Di Lặc mới chứng biết

Trong tất cả thời trụ phạm hạnh

Hay phân biệt rộng Tam muội này

Nếu muốn cầu thắng Tam muội này

Khen đạo đang hành, sẽ đạt được

Vô lượng ức Phật đều nhiếp thọ

Cúng dường Ðại Ðạo Sư tối thắng

Ta ở trong trí nên ký thuyết

Với hạnh Thắng Diệu Nguyệt Quang này

Ở thời cuối cùng, không chướng ngại

Ðối với phạm hạnh và thọ mạng.

Biết được ngàn ức các Như Lai

Như xem quả xoài trong bàn tay

Lại nữa, vượt qua hằng sa số

Ở đời vị lai tu cúng dường

Chư thiên và Rồng có tám ức

Chúng Dạ xoa có bảy ngàn ức

Vị lai, cúng dường Lưỡng Túc Tôn

Bọn họ đều hay cùng hộ trợ

Ðược nghe thọ ký như vậy rồi

Hoan hỷ, yêu thích nên sung mãn

Nguyệt Quang nhảy cao bảy Ða la

Ðứng trên hư không lời hy hữu:

Than ơi! Phật nói không gì hơn

An trụ giải thoát trí thần thông

Nhờ an trụ thắng trí quyết định

Tất cả dị luận không thể phá

Xa lìa hai bên, chứng giải thoát

Quán sát sự việc, không đắm trước

Ở trong ba cõi, trí vô ngại,

Hoàn toàn không có các hý luận

Tất cả hý luận mà không nhiễm.

Giác quán các kiến đều đoạn trừ

Khéo tu nơi đạo, không nương tựa

Không vì người phá, chống lại người.

Lại với ba cõi không nương tựa

Ðoạn trừ các kết, hành thanh tịnh

Ðây ái trói buộc, đều xa lìa

Các hữu tương tục, đều diệt sạch

Hiểu rõ tự thể tánh phi hữu.

Thuyết pháp ly ngôn đều biết rõ

Ðối với người điên đảo, vô trí

Như sư tử rống, bắt dã can

Nay Phật vì hiện diệu pháp tạng

Con nay đạt được Diệu Bảo Tụ

Ðoạn trừ tất cả các đường ác

Nay con được Phật, định không nghi

Sắc vàng trăm phước, tay trang nghiêm

Xin đem tay báu xoa đầu con

Ðối với thiên, nhân, trước đại chúng

Cúi mong Nhân Tôn, quán đảnh con

Con nhớ quá khứ lúc tu hành

Nơi còn sư tử trong Phật pháp

Nơi có Tỳ kheo rất thông duệ

Tên gọi Hiền Thí làm pháp sư

Con làm vương tử, tên Hiệt Huệ

Thân gặp bệnh khổ rất nguy khốn

Lúc ngài Hiền Thí làm pháp sư

Nhu nhuyến, ngay thẳng, đầy đức tốt

Năm trăm lương y, không giảm thiểu

Thảy đều đi đến trị bệnh con

Quyến thuộc, thân thích đều sầu lo

Bấy giờ Ðại sư nghe con bệnh

Liền đến chỗ con mà thăm hỏi

Hiền Thí liền sanh tâm xót thương

Vì con mà thuyết Tam muội này

Con được nghe Tam muội này rồi

Không cần của cải, tâm ưa thích

Nhớ biết rõ thể tánh các pháp

Lúc ấy bệnh khổ liền tiêu trừ

Tỳ kheo thực hành hạnh Bồ tát

Ðược thành Phật đạo hiệu Nhiên Ðăng

Khi xưa con, vương tử Hiệt Huệ

Nhờ Tam muội này trừ khổ não

Do nhân duyên ấy nên đồng tử

Ta nhớ việc này nên dặn ngươi

Hay nhẫn mắng nhiếc và hủy nhục

Thọ trì, đọc tụng định như vậy

Tỳ kheo mạt thế có vô lượng

Phóng dật, phá giới nhiều keo kiết

Ðắm trước y bát, ưa làm ác

Khởi tâm bài báng Tam muội này

Tật đố, khinh tháo, thả các căn

Sống nhà thế tục vì tham lợi

Thường nương quán sổ tức kiếm sống

Vì vậy, nên chê Tam muội này

Nắm tay, duỗi chân, mặc tình láo

Ði chạy nói cười tự ngắm bóng

Bạn bè múa tay, theo đường đi

Nếu vào tụ lạc hiện tướng lạ

Như vậy chẳng hợp nghi thức người

Ngày đêm đam mê nơi đồng nữ

Ðối với sắc, thinh, thường đắm trước

Dạo chơi thôn ấp hiện tướng này

Tâm thường ưa thích sự ăn ngon

Giỡn cười, ca múa và âm nhạc

Mua bán đổi chác thường cầu lợi

Ưa thích uống rượu và cỡi ngựa

Sau khi cất chứa nhiều ẩm thực

Chết rồi đọa lạc ba đường ác

Chuyên lo khai khẩn và cày ruộng

Bảo trì tự kỷ nơi trú xứ

Nghe người khác dạy, truyền thơ tín

Vứt bỏ giới cấm và oai nghi

Thân cận bạch y, trái lời Phật

Hủy phá cấm giới, trụ các đạo

Thường tạo nghiệp Phật không khen ngợi

Ðó là lường cân, hay lừa dối

Tạo tác các nghiệp ác như vậy

Vì ác hạnh này, đọa ác đạo.

Có nhiều của cải, vàng với ngọc

Vất bỏ người thân mà xuất gia

Không thể an trụ tu tịnh giới

Trở lại mua bán, tạo nghiệp xấu

Trâu, ngựa, trống mái cùng trứng sữa

Chỉ cho tiền lúa là hơn hết

Vì sao xuất gia, cạo râu tóc

Mà không giữ giới và nghi thức?

Thời quá khứ ta hành Bồ đề

Với trong ngàn kiếp tu khổ hạnh

Ðể cầu định tịch diệt như vậy.

Người ngu nghe vậy liền chê cười

Hành phi phạm hạnh thích nói dối

Thường tham lợi dưỡng rơi ác đạo

Mặc áo phạm hạnh để dối đời

Hủy báng giới định, nói phi pháp

Chỉ muốn tìm lỗi lầm của nhau

Chết rồi đọa lạc ba đường ác

Trong trăm ngàn người không được một

Ðó là hay trụ nơi nhẫn nhục

Bè đảng, đấu tranh, vô lượng người

Vất bỏ nhẫn nhục, thường giận nhau

Ðều tự xưng tán là Bồ tát

Muốn tiếng tăm mình lan các Như Lai ước

Nếu được hư danh tự vui mừng

Thiện hạnh không có huống chi đạo!

Ta từng không nghe cũng không thấy

Người muốn vui không có tịnh hạnh

Bài báng pháp này, không hâm mộ

Mà lại đạt được đạo Bồ đề?

Không mưu sinh , nên xuất gia

Không cầu tất cả Bồ đề phật

Người ngu an trụ trong ngã kiến

Nghe nói Vô ngã liền kinh sợ

Ðây, kia cùng nhau hằng tranh luận

Ngã mạn, tự cao, xâm lấn nhau

Tự cho mình đúng, người khác sai

Thường làm bất thiện, dối hoan hỷ

Thành tựu tịnh giới, các công đức

An trụ tâm từ, hành nhẫn nhục

Ðiều phục nhu nhuyến và thuần thiện

Những thiện nhân ấy đều bị khinh

Nếu ai đương lai khởi tâm ác

Hết sức chống lại điều bất thiện

Ưa thích đấu tranh, làm phi pháp

Bọn họ lúc đó được cúng dường

Ta nay thân thiện khuyên bảo ngươi

Ngươi nên với ta sanh tịnh tín

Như vậy Như Lai đã thuyết giáo

Bọn người ác ấy, chớ thân cận

Kẻ lắm tham ái và sân nhiều

Người rất ngu si, kẻ hôn, mạn

Không hổ, không thẹn, không điều phục

Với họ, người mau khởi sức nhẫn

Nay ta đã nói Vô lượng đức

Tỳ kheo nơi đó không an trụ

Ðâu phải miệng nói, được Bồ đề:

Cần phải kiên cố làm mới được.


KINH NGUYỆT ÐĂNG TAM MUỘI

Hết quyển 3

Xem dưới dạng văn bản thuần túy